TRẦN CAN – TÊN ANH CÒN MÃI VỚI CHIẾN THẮNG ĐIỆN BIÊN PHỦ
Trong những trang sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, Chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1954 là một dấu son chói lọi. Làm nên chiến thắng “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu” ấy không chỉ có đường lối đúng đắn của Đảng, sự lãnh đạo tài tình của Chủ tịch Hồ Chí Minh và Bộ Chỉ huy chiến dịch, mà còn có biết bao người lính đã chiến đấu bằng tất cả lòng yêu nước, ý chí và tuổi xuân của mình. Trong số những người con ưu tú ấy có Trần Can – người chiến sĩ đã anh dũng chiến đấu và hy sinh tại Điện Biên Phủ, để lại một cái tên không thể phai mờ trong lịch sử dân tộc. Trần Can sinh năm 1931. Tuổi đời còn rất trẻ, nhưng trong những năm tháng đất nước đứng trước thử thách lớn lao, người thanh niên ấy đã lựa chọn con đường cầm súng chiến đấu vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Trong những trang sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, Chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1954 là một dấu son chói lọi. Làm nên chiến thắng “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu” ấy không chỉ có đường lối đúng đắn của Đảng, sự lãnh đạo tài tình của Chủ tịch Hồ Chí Minh và Bộ Chỉ huy chiến dịch, mà còn có biết bao người lính đã chiến đấu bằng tất cả lòng yêu nước, ý chí và tuổi xuân của mình. Trong số những người con ưu tú ấy có Trần Can – người chiến sĩ đã anh dũng chiến đấu và hy sinh tại Điện Biên Phủ, để lại một cái tên không thể phai mờ trong lịch sử dân tộc. Trần Can sinh năm 1931. Tuổi đời còn rất trẻ, nhưng trong những năm tháng đất nước đứng trước thử thách lớn lao, người thanh niên ấy đã lựa chọn con đường cầm súng chiến đấu vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Năm 1954, Trần Can cùng đơn vị tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ. Đây là trận quyết chiến chiến lược có ý nghĩa đặc biệt quan trọng trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Giữa núi rừng Tây Bắc hiểm trở, những người lính Điện Biên đã phải đối mặt với vô vàn khó khăn, gian khổ, nhưng không gì có thể lay chuyển ý chí chiến đấu và quyết tâm giành thắng lợi.
Trong những ngày chiến đấu ác liệt cuối cùng của chiến dịch, Trần Can đã cùng đồng đội tiến công vào những cứ điểm quan trọng của quân Pháp. Với tinh thần dũng cảm, kiên cường, anh luôn xung phong đi đầu, bất chấp hiểm nguy. Ngày 7 tháng 5 năm 1954, chiến dịch bước vào thời khắc quyết định. Quân ta đồng loạt tiến công, lần lượt đập tan những vị trí phòng thủ cuối cùng của tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ. Anh ngã xuống khi tuổi đời mới chỉ khoảng 23. Một tuổi xuân còn rất trẻ đã dừng lại giữa chiến trường, nhưng sự hy sinh ấy đã góp phần làm nên thắng lợi vĩ đại của dân tộc. Tên tuổi anh được nhắc nhớ cùng những người chiến sĩ Điện Biên đã không tiếc máu xương, góp phần đưa lá cờ quyết chiến quyết thắng tung bay trên nóc hầm Đờ Cát, đánh dấu sự sụp đổ của tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ. Chiến thắng ấy không chỉ là chiến thắng của một trận đánh. Đó là chiến thắng của lòng yêu nước, của ý chí độc lập, của sức mạnh đoàn kết toàn dân tộc. Và phía sau chiến thắng ấy là những con người bình dị đã làm nên những điều phi thường.
Anh đã sống một tuổi trẻ đẹp nhất – tuổi trẻ dành cho Tổ quốc. Anh đã chiến đấu trong những ngày tháng khốc liệt nhất và ra đi khi chiến thắng đang đến gần. Máu của những người lính như anh đã hòa vào đất mẹ, góp phần viết nên trang sử vàng của dân tộc.



