Tràn Cao Dần
aa
Tôi là Trần Cao Dần, sinh năm 1949.
Năm 1970, khi mới hai mươi mốt tuổi, tôi rời quê hương để khoác lên mình màu áo lính. Đó là lúc đất nước còn bộn bề khó khăn, và người thanh niên như tôi chỉ có một suy nghĩ giản dị: Tổ quốc cần thì mình đi.
Những năm trong quân ngũ không có tiếng bom đạn ác liệt như thời trước, nhưng gian khổ thì chưa bao giờ vơi. Lửa trong đời lính lúc ấy là những đêm gác thao trường, là bếp lửa trong lán dã chiến, là tinh thần kỷ luật và quyết tâm rèn luyện để sẵn sàng bảo vệ biên cương Tổ quốc. Lửa cũng là sự nỗ lực vượt qua thiếu thốn, là niềm tin giữ gìn hòa bình mà bao thế hệ đã đánh đổi.
Tám năm trong quân đội, tôi trưởng thành hơn từng ngày.
Nhưng tôi cũng cảm nhận rõ ngọn lửa tuổi trẻ hao dần — không phải vì mất mát như thời chiến, mà vì sự nghiêm khắc, thử thách và những đêm dài suy nghĩ về trách nhiệm của người lính trong thời bình.
Năm 1978, tôi xuất ngũ, trở về quê hương. Tôi tiếp tục lao động, dựng xây gia đình, sống lặng lẽ nhưng có trách nhiệm. Ngọn lửa của những năm tháng quân ngũ không còn bùng cháy rực rỡ, nhưng nó trở thành một ngọn lửa bền bỉ trong tôi: sự kiên trì, nguyên tắc, bản lĩnh – những thứ theo tôi suốt cả cuộc đời.
Giờ đây, khi tuổi đã xế chiều, tôi hiểu rằng:
hao lửa không phải là tắt lửa.
Hao lửa là khi ngọn lửa trẻ trung của ngày nhập ngũ được thay bằng ngọn lửa chín chắn của một đời sống nghĩa tình, trung hậu và trách nhiệm.
Tôi tự hào vì mình đã góp một phần nhỏ bé vào ngọn lửa chung của đất nước – lặng lẽ nhưng chân thành.



