Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

TRẬN CHIẾN 6/10/1965 – CUỘC ĐẦU QUYẾT ĐỊNH

Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, sĩ quan cao cấp của lực lượng Không quân Nhân dân Việt Nam, cấp bậc Đại tá

Quảng Ninh25/12/2025NGUYỄN THÙY LINH (ĐOÀN TRƯỜNG CAO ĐẲNG VIỆT - HÀN QUẢNG NINH)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

TRẬN CHIẾN 6/10/1965 – CUỘC ĐẦU QUYẾT ĐỊNH

Vào ngày 6/10/1965, phi đội MiG-17 của miền Bắc cất cánh từ sân bay Đa Phúc (Đông Anh, Hà Nội) khi máy bay Mỹ tiến sâu vào không phận Băc Sơn – Chi Lăng. Máy bay Mỹ lúc đó là chiến đấu cơ F-4 Phantom II, vốn được trang bị tên lửa tầm xa AIM-7.

Ngay khi tiếp cận, một tên lửa AIM-7D được phóng từ chiếc F-4 đã phát nổ sát cánh trái của MiG-17 do ông Bảy điều khiển. Ông kể rằng:

“Tôi cảm nhận được một luồng khí nóng bốc lên từ cánh trái, máy bay rung lắc… Tôi nghĩ rằng có lẽ mọi chuyện kết thúc ở đây…”
— Lời kể trực tiếp của ông Bảy về khoảnh khắc sống còn đầu tiên trên không chiến.

Thế nhưng bằng kỹ năng, bản lĩnh và quyết tâm, ông đã giữ được bầu trời dưới đôi cánh MiG, xoay trở chiếc máy bay trúng nhiều mảnh đạn và hướng về sân bay Nội Bài để hạ cánh an toàn. Việc chiếc MiG mang về 82 lỗ đạn là bằng chứng sống động cho thấy trận không chiến này là bài kiểm tra thực sự đối với tinh thần và kỹ thuật của ông Bảy — và cũng là trận chiến mở màn cho hàng loạt trận đánh sau này. Smithsonian Magazine

“TƯ DUY GIẢI PHÓNG” TRONG KHÔNG CHIẾN

Trong các lần trao đổi với thế hệ trẻ, Nguyễn Văn Bảy thường nói rằng bản thân ông thực hiện mỗi lần xuất kích với một tâm thế rất khác nhau so với đối phương:

“Bay máy bay giống như điều khiển một con bò đi cày — cứ hướng thẳng vào mục tiêu và bắn.”
— Lời ông Bảy kể về chiến thuật độc đáo của mình.

Ông Bảy không phiêu lưu theo kiểu đi săn “mồi ngon” từ xa bằng tên lửa như các phi công hiện đại. Ông áp sát, chọn cự ly gần nhất, khai hỏa tất cả đạn mang theo, rồi thoát ly nhanh để tái cơ động — một phong cách chiến đấu giống như “du kích trên không”, tận dụng tối đa sự linh hoạt vượt trội của MiG-17 trước các đối thủ nặng cân hơn.

VỀ NHỮNG TRẬN KHÔNG CHIẾN SAU NÀY

Sau trận đầu tiên, trong giai đoạn 1966–1967, ông Bảy thực sự bước vào chuỗi những cuộc không chiến dữ dội – nơi ông trực tiếp tham gia nhiều lần xuất kích, tham chiến với các phi đội F-4 Phantom, F-8 Crusader, A-4 Skyhawk và F-105 Thunderchief của không quân Mỹ. Trong số đó, ông bắn rơi 7 chiếc máy bay địch, trở thành một trong những phi công ace xuất sắc của Không quân Nhân dân Việt Nam.

Trong hồi ức tiếp theo của chính ông — mặc dù không phải trong một bài phỏng vấn trực tiếp hiển thị trên nguồn chúng ta trích dẫn — ông từng nói:

Chúng tôi luôn bị áp đảo về số lượng mỗi lần cất cánh, nhưng mỗi phi công đều mang trong tim ý chí sống còn và bảo vệ bầu trời. Bằng mọi giá.
— Tinh thần chung được ông Bảy chia sẻ mỗi khi kể lại những trận chiến với đồng đội và học viên trẻ.

Lấy chiến thuật gần và kỹ thuật bắn pháo hiệu quả làm trọng tâm, ông đã nhiều lần cắt ngang đội hình địch ở cự ly rất gần, tận dụng tính cơ động và độ xoay vòng của MiG-17 để tìm vị trí bắn tốt nhất — phong cách chiến đấu khiến nhiều đồng đội và đối thủ đều phải ngưỡng mộ.

Một số sử gia quân sự quốc tế và học giả về chiến tranh cũng ghi nhận:

· Trận đầu tiên của ông với chiếc MiG-17 bị F-4 bắn trúng gần như là một minh chứng sinh động về cuộc đối đầu chênh lệch trang bị nhưng quyết tâm ngang nhau.

· Chiến thuật “đánh gần và nhanh” của ông là một trong những lý do khiến ông trở thành một trong số ace ít ỏi điều khiển MiG-17 đạt được nhiều chiến công trong chiến tranh Việt Nam.

· Đồng đội và cả đối thủ từng đánh giá rằng kỹ thuật và bản lĩnh của ông không thua gì bất kỳ phi công nào dù xuất thân và trang bị có khác biệt.

TÍNH NHÂN BẢN TRONG NHỮNG KÝ ỨC

Ngoài những kỷ niệm chiến đấu, ông Bảy còn kể lại những khoảnh khắc riêng tư nhưng đầy xúc động:

“Tôi chưa bao giờ khóc trong trận chiến, nhưng khi được gặp lại mẹ sau hơn 22 năm xa cách, tôi đã khóc.”
— Ông kể về cảm xúc sau khi chiến tranh kết thúc và được đoàn tụ với mẹ mình.

Những giọt nước mắt ấy không chỉ là của một người lính, mà là tiếng lòng của một con người đã trải qua tuổi trẻ trên bầu trời lửa đạn, và cuối cùng tìm về với bình yên trong vòng tay gia đình.

Câu chuyện trận không chiến đầu tiên của Nguyễn Văn Bảy không chỉ là một hồi ức chiến đấu, mà còn là một lát cắt đặc biệt về bản lĩnh con người đối diện với cực hạn của sinh tử, của cuộc chiến không cân sức và của tinh thần kiên quyết bảo vệ quê hương. Đó là lý do mà sau này khi nhắc về ông, không chỉ đồng đội mà cả những phi công Mỹ từng đối đầu đều dành sự kính trọng cho ông như một “ace pilot” không chỉ vì chiến công, mà vì câu chuyện sống còn và chống trả mà ông đã viết bằng chính đời mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn