TRẬN CHIẾN BẢO VỆ BIÊN GIỚI PHÍA BẮC DƯỚI GÓC NHÌN CỦA MỘT NGƯỜI LÍNH.
TRẬN CHIẾN BẢO VỆ BIÊN GIỚI PHÍA BẮC DƯỚI GÓC NHÌN CỦA MỘT NGƯỜI LÍNH.(Viết tặng đồng đội từng chiến đấu trong đội hình sư đoàn 345 -tiếp phần 1 )
Tình hình diễn biến rất phức tạp,Nhiều lúc tổng đài thông tin hữu tuyến bố trí ngay cạnh hầm của tôi liên tục bị đứt liên lạc với các trung ,tiểu đoàn đang tác chiến phía trước .Các chiến sĩ thông tin phần lớn là chiến sĩ gái cứ liên tục xách dây ,máy chạy đi nối ,sửa đường liên lạc duy nhất giữa sở chỉ huy của sư với đơn vị . Tư lệnh Ma Vĩnh Lan và Tư lệnh quân khu thường xuyên dùng tiếng Tày để trao đổi ,Tôi hiểu rằng, các trận đánh sư đoàn tổ chức nhằm khôi phục và củng cố các trận địa phòng ngự đã không thành công.Địch ỷ thế đông gấp lực lượng ta cả chục lần nhanh chóng chia cắt E121 ra khỏi đội hình chiến đấu của sư. buộc sở chỉ huy tiền phương gấp rút lui về tận cứ cơ bản ở Tằng Loỏng Đúng lúc một cánh quân của địch không có đơn vị nào ngăn chặn đã tiến vào chiếm mỏ APaTít Cam Đường.Tôi đã tham gia 10 năm đánh Mỹ ở Miền Nam , đi khá nhiều chiến trường và tham dự nhiều trận đánh nảy lửa,Thua ,thắng đều được nếm trải . Nhưng lần này tôi thấy buồn : Chúng ta đã phản ứng trong thế hoàn toàn bị động ..Thế trận cũng như tương quan lực lượng kẻ xâm lược hoàn toàn chiếm ưu thế.. Nhìn dáng bơ phờ , mệt mỏi của các thủ trưởng sư đoàn , của các sĩ quan tác chiến trong sở chỉ huy mà thương quá, Tất cả từ lúc sư đoàn bước vào chiến đấu . đã 4-5 ngày đêm rồi,hầu như không ai ngủ.Trên đường rút về căn cứ cơ bản ,tôi nhận được tin nhiều đồng đội tôi quen biết đã hy sinh .Hướng E124 thì trung đoàn phó Tô Liên , chính trị viên D8 Cao Viết Đương ,Ct C8 ,Ma Công Giai hy sinh ở ngã ba Bản Cầm,Hai chiến sĩ của tôi mới đi học cán bộ bt về là Dương Trọng Tịnh và Nguyễn Văn Chính đã hy sinh ngay trận đầu giáp mặt với kẻ thù .Đến lúc này,Chỉ huy sư đoàn tổ chức sở chỉ huy ngay tại căn cứ cơ bản . Công binh gấp rút thiết kế hầm làm việc và các hầm chỉ huy binh chủng ngay tại doanh trại và sân cơ quan phòng tham mưu.Có mệnh lệnh được truyền ra : Sư đoàn sẽ bám trụ ,quyết tử tại đây không rút nữa . Cánh đồng Gia Phú và các điểm cao phía nam cầu Bến Đền được gấp rút xây dựng trận địa phòng ngự .Công binh , Trinh sát , Vận tải ,pháo binh , cao xạ , ...nghĩa là tất cả các đơn vị khối trực thuộc đều được dồn lên phía trước, đạị đội vệ binh chúng tôi chỉ còn để một tiểu đội công vụ và một tiểu đội vệ binh bảo vệ cơ quan ,còn lại cũng được tăng cường lên phối thuộc với tiểu đoàn công binh chốt giữ phía nam cầu Bến Đền ( Nay là cầu Gia Phú).Những chiến sĩ lạc ngũ từ các trận địa bị mất rút về được thu dung , tổ chức lại rồi đưa lên tuyến trước.Gần 600 chiến sĩ gái được điều từ các đơn vị về phía sau đảm nhiệm thay cho chiến sĩ nam lên tuyến trước.Tư lệnh Ma Vĩnh Lan thường xuyên lên đôn đốc các trận địa phòng ngự trên hướng chính .Tất cả những cố gắng ấy nhanh chóng có hiệu quả. Vấp phải trận địa phòng ngự có tổ chức ,Mũi tiến công của địch bị bẻ gãy ngay taị cầu Bến Đền . Tạị đây ,tiểu đoàn công binh đã tổ chức trận địa có cả mìn chống tăng , chống bộ binh và lưới lửa bộ binh bố trí khá chặt chẽ , nhiều tầng ,lại được tiểu đoàn pháo ĐKB của E190 chi viện đắc lực nên đã chặn đứng được mũi tiến công của địch giữ vững trận địa.Ngày 27-2-1979 .tôi về sở chỉ huy gặp Tham Mưu trưởng báo cáo..Vào tới sân ,trông thấy thủ trưởng Tuyên và anh Uyển đang đi vào cửa hầm chỉ huy,Tham mưu trưởng dơ tay vẫy tôi vào báo cáo thì tiếng" đề pa" vọng đến ,tôi vội lăn xuống căn hầm gần nhất , cùng lúc một loạt pháo H12 địch bắn trúng sở chỉ huy ,một quả nổ ngay gần miệng hầm Tham mưu trưởng Trần Khắc Tuyên và sĩ quan tác chiến Uyển, làm cả hai bị thương nặng.Tại căn hằm tôi ẩn nấp ,tôi thấy sĩ quan ban trinh sát đang theo dõi tin tức qua máy vô tuyến ,Toàn tiếng quân Trung Quốc sì xồ gọi nhặng xị,tôi hiểu đây là tiếng bọn chỉ huy quân địch đang gọi nhau .chợt hiểu ra một điều : Hèn Chi việc chỉ huy của quân ta qua máy vô tuyến hầu như bị vô hiệu,Ta và địch đều dùng chung một loại máy nên chúng dễ dàng khống chế phá sóng của quân ta Tôi nhận lệnh trực tiếp từ sư trưởng tổ chức bảo vệ cơ quan chỉ huy sư đoàn lật cánh sang đường 7.Địch đã chiếm một phần phố Lu.nên buộc phải chuyển quân vòng xuống Võ Lao để vượt sông Thao đoạn gần một ga xe lửa ( lâu ngày nên quên mất tên )Chúng tôi vượt sông bằng thuyền và mảng nứa của dân ,được công nhân đường sắt dùng xe goòng chở chúng tôi ngược lên vị trí sở chỉ huy tiền phương của Quân khu.Tại đây ,lần đầu tiên tôi gặp tướng tư lệnh Vũ Lập,sau khi biết tôi là CT vệ Binh F345 ,ông bảo :sư trưởng của cậu đang ở trong kia,tý phải hành quân ngay,tốt nhất cậu cho bộ đội tản xuống bờ suối kia tranh thủ nấu cơm ngay cho kịp .,Trong lúc hai bác cháu đang nói chuyện,bất chợt Tư lệnh nói với tôi bằng tiếng tày ,đại ý : "Mày xem ,cậu chủ nhiệm công binh nhét tao vào cái vách đá kia để làm việc ,liệu có ổn không ?" tôi ngước nhìn cái vách đá vôi cao ngất ngưởng , dựng đúng ,Hiểu rằng sở chỉ huy của Quân Khu cũng mới chuyển tới đây thôiỞ đây nghe rõ tiếng pháo nòng dài 122 và 130 của cụm pháo chiến dịch Quân khu đang bắn chặn quân địch,được nghe tư lệnh quân khu khiển trách chủ nhiệm công binh đã cho vội vã phá sập chiếc cầu nào đó làm kẹt đường vận chuyển ,hành quân của một tiểu đoàn pháo đang tác chiến phía trước.Rồi tôi nghe lệnh Tổng động viên toàn quốc của chủ tịch Tôn Đức Thắng đọc trên đài phát thanh ...Một không khí trang nghiêm ,bao trùm tất cả ,Chúng tôi hiểu rằng Giai đoạn quyết chiến mới đang chuẩn bị nổ ra.Những ngày lộn xộn do bị bất ngờ đã qua ,Chúng tôi đều sẵn sàng lao vào cuộc chiến sinh tử để bảo vệ nền tự do độc lập , Sẵn sàng đánh đuổi bất cứ kẻ thù nào dám xâm phạm bờ cõi thiêng liêng của Tổ Quốc.Những đoàn quân lại hối hả rầm rập tiến lên phía trước giữa tiếng trọng pháo gầm vang ...



