Anh hùng Lực lượng vũ trang

TRẬN CHIẾN BẢO VỆ BIÊN GIỚI PHÍA BẮC DƯỚI GÓC NHÌN CỦA MỘT NGƯỜI LÍNH (Phần 1)

Tuyên Quang07/01/2026Hà Khánh Huyền (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hàm Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CUỘC CHIẾN ĐẤU BẮT ĐẦU NHƯ THẾ.

Cuối năm 1978 , tình hình tất cả dải biên giới phía bắc ngày một căng thẳng,Phía Trung Quốc luôn tạo cớ xô sát ,xâm cư , Di dời cột mốc biên giới..Tổ chức nổ mìn làm đường , xây công sự , Diễn tập có đạn thật ngay sát biên giới..thôi thì đủ mọi hình thức,làm đảo lộn tình hình an ninh khu vực,nhất là khi phía biên giới Tây Nam ,ta bắt đầu nổ súng đánh trả bọn Khơ Me đỏ .Trước tình hình nguy cơ xảy ra xung đột biên giới gia tăng QK1 và QK 2 được lệnh chuyển sang sẵn sàng chiến đấu cao,Ngày 13-12-1978 Cả sư đoàn đều lên trận địa phòng ngự theo phương án ,mặc dù vũ khí , trang bị vẫn đang trên đường chuyển từ phía sau lên .Đại đội vệ binh cử một nửa quân số lên sở chỉ huy tiền phương,Tôi phải tranh thủ vừa hành quân vừa hướng dẫn sử dụng súng trung liên và M79,Cách mắc võng sao cho khỏi tụt , Cách quan sát phân biệt mục tiêu ngụy trang lẫn trong màu địa hình... cho bộ đội,Cả đại đội trừ tôi và anh Tôn chính trị viên ra ,chưa ai qua chiến đâu cả..Mệt mỏi nhưng không thể không lo lắng cho bộ đội được.Ngày 7-1-1979 Các đơn vị trên mặt trận Tây Nam đã giải phóng Thủ đô Nông Pênh Chỉ sau một chiến dich phản công thần tốc.Chế độ Khơ Me đỏ bị đập tan cứu đất nước Căm Pu Chia khỏi nạn diệt chủng khủng khiếp do chế độ này gây ra..Khoảng 14-15-2 -1979 ,có lệnh hạ cấp báo động sẵn sàng chiến đấu cao.Bộ đội sư đoàn được rút về doanh trại đồng thời cán bộ từ ct trở lên về F họp rút kinh nghiệm đợt nâng cấp sẵn sàng chiến đấu vừa rồi .Tôi cũng về Tằng Loỏng dự hội nghị này.Tất cả đều không biết ngay trong đêm 16 rạng ngày 17-2-1979 Quân Trung Quốc được bọn phản động cài cắm sẵn trong dân dẫn đường đã luồn sâu vào sau trận địa phòng ngự các đơn vị Biên phòng và quân địa phương,Chúng bí mật đánh úp .giết hại rất dã man các đơn vị công nhân lâm trường vùng Na Lốc .Lều Nương ....Phục sẵn phía sau trận địa phòng ngự của trung đoàn 192 và 254 bộ đội địa phương để đánh úp quân ta ngay sau khi pháo binh bắn phá.Tiếng trọng pháo địch nổ rền rĩ cả tiếng đồng hồ rồi mà chúng tôi vẫn ngồi tại lớp cho tới lúc sư trưởng Ma Vĩnh Lan thông báo Pháo binh Trung Quốc đã bắn phá rất mãnh liệt vào thị xã Lao Cai và các trận địa phòng ngự suốt dải biên giới trong phương án chiến đấu bảo vệ của sư đoàn. Trước khi ra lệnh giải tán hội nghị cho cán bộ về chỉ huy bộ đội ,Sư trưởng vẫn nhắc các đơn vị phải rất khẩn trương nhưng cũng thật thận trọng ..Ngay chiều 17-2 ,sở chỉ huy tiền phương sư đoàn đã triển khai lên vị trí đã định,lập tức chỉ huy bộ đội sư đoàn triển khai gấp vào trận chiến đấu trực tiếp với quân Trung Quốc xâm lược.Chúng tôi không có nhiều thì giờ đề nghiên cứu hoặc chần chừ, so đo khi Tổ quốc lâm nguy.Là người chỉ huy , phải đưa những chiến sĩ mới bắn bài mở đầu ra trận quả là lo lắng hết sức,nhưng biết làm sao bây giờ.Trực tiếp chạm súng đầu tiên của sư đoàn với quân Trung Quốc xâm lược có lẽ là các chiến sĩ E121 đang tổ chức trận địa từ cầu số 4 Kim Tân ,Bát Sát sang mãi gần mỏ Cam Đường Ngay chân cầu số 4 do công binh đánh sập nhằm làm chậm bước tiến quân địch.đơn vị chốt chặn tại đây đã bị lực lượng đông gấp bội của địch nhanh chóng khống chế chiếm mất chốt . Khi sở chỉ huy sư đoàn buộc dời về hẻm đá một ngọn đồi ngoài làng Đá Đinh. Tôi nhiều lần được gọi vào gặp Trung tá Tham Mưu Trưởng Trần Khắc Tuyên nhận chỉ thị điều cảnh vệ thay truyền đạt chạy chân xuống các khối.Nhìn vào bản đồ tình huống củả Tham mưu trưởng, tôi rất ngạc nhiên vì tại sao tất cả các trận địa phòng ngự của ta đều xây dụng chon von trên các điểm cao.Không giấu nổi thắc mắc nên một lần tôi đã hỏi Sư trưởng Lan:- Thủ trưởng . Tại sao các trận địa của ta lại chỉ bố trí trên các điểm cao mà dưới chân nó cứ để địch nó mò vào làm vậy ? Sư trưởng hỏi lại :_ Theo ý cậu phải làm như thế nào.?-Theo tôi - tôi mạnh dạn trình bày-Cần phải có các phân đội bộ binh bám giữ từ chân đồi . các phân đội chống tăng . phòng không . chỉ huy . Đài quan sát ở trên cao mới hợp lý. như thế các phân đội mới bổ trợ được cho nhau ạSư trưởng.Tham Mưu trưởng.và anh Uyển cán bộ tác chiến đưa mắt nhìn nhau như đồng quan điểm ..Sư trưởng nói : ý kiến của cậu đáng để suy nghĩ nhưng giờ phải giải quyết gấp việc này đã . hiện D4 bị mất liên lạc rồi . Các d5.d6 đều không giữ được trận địa .Cụm pháo của sư đoàn chỉ có ĐKB hoạt động hiệu quả. Địch đang vào gần chân đồi ta đứng chân...Cậu đưa toàn bộ số vệ binh có thể chiến đấu, nhanh chóng cùng số anh em D5 mới chạy về đây xuống chân đồi lập trận địa đánh địch bảo vệ sở chỉ huy đến tối.-Rõ ! Tôi đáp và nhanh chóng vọt khỏi lèn đá sở chỉ huy . chạy về nơi trú quân vệ binh ,gom toàn bộ chiến đấu viên , Chỉ để lại đấy 3 chiến sĩ gái nuôi quân và cậu quản lý ,nhanh chóng nhào bột mì luộc lên .chuẩn bị thức ăn cho bộ đội..Hơn hai chục chiến sĩ mới toanh theo tôi ra trận.Tôi và anh Ngân , trợ lý tham mưu D5 dẫn bộ đôi đến gần lưng đồi , dải quân sau những bụi cây lúp xúp , ra lệnh tất cả các tổ vừa thay nhau cảnh giới vừa gấp đào công sự ,Anh em răm rắp làm theo lệnh .Tôi xách súng đi từng tổ chỉ dẫn vật chuẩn điểm giới hạn được phép nổ súng diệt địch không chờ có lệnh,không quên nhắc anh em chú ý ngụy trang , nói khẽ ,không gây tiếng động để biệt kích địch phát hiện...Qua ống nhòm ,tôi phát hiện một tốp quân địch đang nằm soài trên một ngọn đồi trọc cách trận địa chúng tôi chừng 800 m ,mấy cái cọc sơn đỏ , trắng được cắm thẳng hàng chiếu qua đỉnh đồi sở chỉ huy sư đoàn.Tôi biết ngay đó là tổ đài trinh sát bổ trợ pháo binh địch,Giá chúng tôi có vài khẩu bắn tỉa thì "ăn "ngay tốp địch nguy hiểm này..Không có nên đành nằm im chờ đợi.Ít phút sau pháo đich bắn dồn dập vào làng Đá Định,một làng nhỏ người Mán Tuyển ,Làm cháy rụi không còn một nóc nhà .Chừng 20 giờ đêm đó ,chúng tôi được lệnh rút khỏi Đá Đinh , Dọc đường trời tối đen như mực .Anh em phải bám vào dây ba lô người đi trước ,lặng lẽ dò dẫm cả đêm mới ra đến gần mỏ Cam Đường.Sở chỉ huy lâm thời được lập ở đây để tiếp tục gom đơn vị đang bị mất chốt ,tản mát từng tốp rút về

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn