Bài viết

Trận chiến bảo vệ kho đạn giữa mưa bom bão đạn

Quảng Bình – mảnh đất miền Trung quanh năm phải đối mặt với thiên tai, nhưng trong những năm chiến tranh, nơi đây còn phải hứng chịu bom đạn ác liệt. Những tuyến đường, bến phà, kho quân sự và trận địa hậu cần trở thành mục tiêu đánh phá của máy bay đối phương.

Quảng Trị21/08/2026Xã Chiềng Ken (Đoàn xã Chiềng Ken)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Lê Văn Hòa – sinh năm 1952, quê Bố Trạch, Quảng Trị; nguyên chiến sĩ Đại đội 3, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 18, Sư đoàn 325 – tham gia chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị, làm nhiệm vụ bảo vệ kho đạn và tuyến hậu cần tiền phương.

Quảng Bình – mảnh đất miền Trung quanh năm phải đối mặt với thiên tai, nhưng trong những năm chiến tranh, nơi đây còn phải hứng chịu bom đạn ác liệt. Những tuyến đường, bến phà, kho quân sự và trận địa hậu cần trở thành mục tiêu đánh phá của máy bay đối phương.

Trong số những người lính năm xưa, Cựu chiến binh Lê Văn Hòa vẫn không thể quên những ngày tháng làm nhiệm vụ bảo vệ kho đạn giữa chiến trường.

Sinh năm 1952 tại huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình, ông Hòa nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ. Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào Đại đội 3, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 18, Sư đoàn 325, làm nhiệm vụ chiến đấu và bảo đảm hậu cần trên chiến trường Quảng Trị.

Đối với người lính bảo vệ kho đạn, nhiệm vụ tưởng như thầm lặng nhưng vô cùng nguy hiểm. Kho đạn là nguồn bảo đảm trực tiếp cho các đơn vị chiến đấu. Nếu kho bị đánh trúng, hậu quả có thể vô cùng nghiêm trọng.

Ông Hòa kể, những ngày chiến tranh, đơn vị luôn phải đề cao cảnh giác. Kho đạn được bố trí phân tán, ngụy trang kỹ, có lực lượng canh gác ngày đêm. Những người lính phải thường xuyên kiểm tra công sự, đường cơ động và chuẩn bị phương án xử lý khi máy bay địch đánh phá.

Có những đêm đang ngủ trong lán tạm, tiếng máy bay từ xa bất ngờ vọng lại. Chỉ vài phút sau, tiếng bom đã rung chuyển cả khu rừng.

“Bom nổ liên tục. Đất đá văng tung tóe. Chúng tôi lập tức bật dậy, chạy về vị trí. Không ai nghĩ đến chuyện chạy xa khỏi kho. Nếu kho đạn bị cháy thì không chỉ mất vũ khí mà còn ảnh hưởng đến cả khu vực”, ông Hòa nhớ lại.

Một trận đánh mà ông nhớ mãi xảy ra vào một đêm mưa. Máy bay đối phương bất ngờ tập trung đánh phá khu vực kho. Những tiếng nổ nối tiếp nhau, lửa bùng lên giữa rừng. Một số công sự bị sạt lở, nhiều chiến sĩ bị thương.

Trong tình thế nguy hiểm, các chiến sĩ trong đơn vị nhanh chóng triển khai đội hình bảo vệ vòng ngoài, dập những đám cháy nhỏ và di chuyển những vật tư cần thiết ra khỏi khu vực nguy hiểm theo phương án đã được chuẩn bị.

Bom tiếp tục trút xuống.

Có thời điểm, một tiếng nổ lớn làm cả khu vực rung chuyển. Một người lính bên cạnh ông Hòa bị thương. Không kịp suy nghĩ, ông cùng một đồng đội lao tới kéo bạn vào công sự.

“Lúc đó sợ chứ. Nhưng nếu ai cũng sợ mà bỏ vị trí thì kho đạn sẽ nguy hiểm. Chúng tôi chỉ nghĩ phải giữ được kho, phải cứu được anh em”, ông nói.

Suốt đêm hôm đó, những người lính gần như không được nghỉ. Họ vừa chiến đấu, vừa khắc phục hậu quả của bom đạn. Khi trời gần sáng, tiếng máy bay thưa dần. Khói vẫn còn phủ kín khu vực.

Sau trận đánh, những người lính kiểm tra lại từng vị trí. Có người bị thương, có người kiệt sức, nhưng khi nhận được tin kho đạn cơ bản vẫn được bảo đảm an toàn, tất cả đều thở phào.

Với ông Hòa, đó là một trong những trận đánh nguy hiểm nhất trong quãng đời quân ngũ.

Nhưng điều khiến ông nhớ nhất vẫn là tình đồng đội.

“Ở chiến trường, đồng đội là người thân. Có miếng nước cũng chia nhau, có cái bánh cũng bẻ đôi. Khi có bom đạn thì người này kéo người kia. Không ai bỏ ai lại phía sau”.

Những năm tháng bảo vệ kho đạn, bảo đảm hậu cần cho chiến trường tuy không phải lúc nào cũng trực tiếp đối mặt với quân địch trên trận địa, nhưng người lính luôn đứng trước nguy hiểm. Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng tính mạng.

Sau chiến tranh, CCB Lê Văn Hòa trở về quê hương Quảng Bình. Ông mang theo những ký ức về một thời tuổi trẻ đã gửi lại nơi chiến trường.

Những năm tháng hòa bình, ông luôn dạy con cháu phải biết trân trọng cuộc sống hôm nay.

“Ngày trước chúng tôi chỉ mong chiến tranh kết thúc để quê hương được bình yên. Bây giờ nhìn thấy đường làng, trường học, trẻ con được vui chơi, tôi thấy những hy sinh của thế hệ mình là có ý nghĩa”.

Đã nhiều năm trôi qua, mái tóc người lính năm xưa nay đã bạc. Nhưng ký ức về những đêm bom đạn vẫn còn nguyên. Trong ký ức ấy có tiếng máy bay, tiếng bom, ánh lửa giữa rừng và những người đồng đội đã cùng ông vượt qua ranh giới sinh tử.

Họ không phải những người lính nổi tiếng. Họ chỉ là những người con bình dị của quê hương Quảng Bình, đã âm thầm đứng giữa mưa bom để bảo vệ từng viên đạn, từng kho quân nhu, góp phần bảo đảm sức mạnh chiến đấu cho đồng đội ngoài mặt trận.

Đó chính là những “đóa hoa lửa” của một thời chiến tranh – bình dị, kiên cường và không bao giờ bị lãng quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn