Bài viết

TRẬN CHIẾN BIÊN GIỚI (1)

Lào Cai21/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ban ngày họ ẩn dưới tán cây rậm rạp, ban đêm men theo đường núi tiến lên. Mưa phùn lạnh buốt khiến quần áo ai cũng ướt sũng. Có hôm cả tiểu đội chỉ ăn nắm cơm với muối vừng nhưng không ai kêu ca. Dân bản ven đường âm thầm giúp đỡ bộ đội. Những bà mẹ người Tày, người Nùng gùi gạo vượt núi. Những em nhỏ làm liên lạc dẫn đường qua khe đá hiểm trở. Một buổi tối, đơn vị dừng chân ở một hang đá gần Đông Khê. Từ xa đã thấy ánh đèn trong đồn giặc hắt lên trời. Tiếng đại bác vọng lại từng hồi. Chính trị viên nói: – Đêm mai nổ súng. Không khí trong hang chợt nặng trĩu. Ai cũng hiểu trận đánh này sẽ vô cùng ác liệt. Nam lặng lẽ lấy trong túi áo ra một lá thư nhà đã nhàu mép. Đó là thư mẹ cậu gửi từ quê. Trong thư chỉ có mấy dòng ngắn ngủi: “Con giữ gìn sức khỏe. Cả nhà chờ ngày chiến thắng.” Cậu gấp lá thư lại, bỏ vào ngực áo rồi ngồi mài lưỡi lê. Đêm trước trận đánh, mưa rừng bất ngờ trút xuống dữ dội. Bộ đội vẫn âm thầm bò qua những triền núi bùn lầy để áp sát cứ điểm. Đúng nửa đêm, pháo hiệu từ sở chỉ huy vụt sáng. Tiếng hô vang dội núi rừng: – Xung phong! Hàng loạt khẩu pháo của ta đồng loạt khai hỏa. Đạn pháo xé màn đêm lao vào các lô cốt địch. Đất đá tung lên mù mịt. Tiểu đội của Thành nhận nhiệm vụ đánh chiếm ụ súng phía đông cứ điểm. Họ lao lên giữa tiếng đạn réo. Địch từ trong đồn bắn ra như vãi trấu. Những vệt đạn lửa đỏ rực cắt ngang màn mưa. Nam lần đầu bước vào trận lớn nên tim đập dồn dập. Nhưng khi nhìn thấy Thành vẫn bình tĩnh bò lên phía trước, cậu nghiến răng lao theo. Một tiếng nổ chát chúa vang lên. Đất đá bắn tung tóe. Một chiến sĩ phía sau trúng đạn ngã xuống. Hùng hét lớn: – Không được dừng lại! Cả tiểu đội tiếp tục áp sát hàng rào thép gai. Công binh nhanh chóng mở cửa mở bằng bộc phá. Một tiếng nổ dữ dội vang lên, khói bụi mù mịt. Bộ đội tràn vào. Trận giáp lá cà diễn ra ác liệt trong chiến hào. Tiếng súng, tiếng lựu đạn hòa cùng tiếng hô xung phong rung chuyển cả quả đồi. Tên chỉ huy địch trên lô cốt cao liên tục điều đại liên quét xuống đội hình quân ta. Nhiều chiến sĩ bị ghìm lại giữa bãi trống. Thành quan sát thật nhanh rồi quay sang Hùng: – Phải diệt khẩu đại liên ấy! Hùng gật đầu, ôm bộc phá lao lên. Đạn địch bắn tới tấp quanh anh. Nam thấy vậy cũng lao theo yểm trợ. Chỉ còn cách lô cốt vài mét thì Hùng bị trúng đạn vào vai. Anh ngã xuống nhưng vẫn ôm chặt khối bộc phá. Thành hét lên: – Hùng! Nhưng người lính ấy nghiến răng bò tiếp. Máu thấm đỏ áo. Rồi bằng tất cả sức lực cuối cùng, Hùng lao tới áp khối bộc phá vào chân lô cốt. Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên. Khẩu đại liên im bặt. Bộ đội phía dưới đồng loạt xông lên như nước vỡ bờ. Nam cùng đồng đội tràn qua chiến hào cuối cùng. Sau gần ba giờ chiến đấu dữ dội, lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên nóc cứ điểm Đông Khê khi trời vừa hửng sáng. Tiếng reo vang dậy cả núi rừng. Địch còn sống sót tháo chạy tán loạn. Nhưng chiến thắng ấy cũng phải đổi bằng nhiều máu xương. Ở góc chiến hào đổ nát, Thành quỳ xuống bên Hùng. Người chiến sĩ dũng cảm nằm lặng im giữa làn sương sớm. Trên môi anh vẫn còn nụ cười. Nam nghẹn giọng: – Anh Hùng… thắng rồi… Thành siết chặt bàn tay đồng đội: – Anh em mình sẽ nhớ cậu mãi. Gió biên giới thổi qua những đồi núi mịt mùng. Xa xa, từng đoàn dân công lại tiếp tục gùi hàng tiến lên mặt trận. Sau Đông Khê, quân ta liên tiếp mở nhiều trận đánh lớn, buộc quân Pháp phải rút chạy khỏi tuyến biên giới. Chiến dịch Biên Giới thắng lợi đã mở toang cánh cửa liên lạc quốc tế cho cuộc kháng chiến. Từ những con đường núi hiểm trở ấy, vũ khí, thuốc men và niềm tin chiến thắng được chuyển về khắp các chiến trường. Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, Nam trở lại Đông Khê trong một ngày mùa thu yên bình. Nơi từng là chiến trường ác liệt giờ phủ đầy màu xanh cây lá. Trẻ em ríu rít đến trường trên con đường mới mở. Tiếng súng năm xưa chỉ còn trong ký ức. Nam đứng lặng trước bia tưởng niệm đồng đội. Anh nhớ tới đêm mưa lạnh, nhớ tiếng hô xung phong vang dội núi rừng, nhớ người chiến sĩ mang vết sẹo trên má đã dùng thân mình phá lô cốt địch. Khói hương bay nhè nhẹ trong gió. Nam khẽ nói: – Chúng ta đã giữ được biên cương của Tổ quốc… bằng cả tuổi trẻ và máu của mình. Phía xa, mặt trời đang lên trên dãy núi biên giới, nhuộm đỏ cả một vùng trời như màu cờ Tổ quốc năm nào tung bay giữa khói lửa chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn