Bài viết

Trận chiến dùng chiếc ghe chở lá lác thối gạt bo bo tuần tra của lính thủy đánh bộ

An Giang01/07/2026Võ Thị Mỹ Nhân (Xã Đoàn Long Thạnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giai đoạn năm 1972, lực lượng Thủy quân lục chiến và lính thủy đánh bộ Ngụy tăng cường sử dụng loại tàu bo bo tốc độ cao (quân ta thường gọi là "cá mỏ neo" do hình dáng và sự hung hãn của chúng). Chúng quần thảo liên tục trên sông Tiền và các vàm kinh lớn của Phú Tân nhằm đánh phá đường dây tiếp tế vũ khí từ biên giới về trung tâm. Bất cứ chiếc ghe xuồng nào di chuyển vào giờ nước lớn đều bị chúng áp sát nhảy lên dập sàn, lật lườn để kiểm tra.

Lúc bấy giờ, chú Năm Lác – một cơ sở mật của du kích huyện Phú Tân – nhận một nhiệm vụ vô cùng nặng nề: Phải vận chuyển 3 bao tải chứa linh kiện súng và đạn dược từ vùng ven sông tiền vào căn cứ lõi trong đồng sâu.

Nếu dùng cách giấu dưới lườn ghe thông thường, lính thủy đánh bộ với cây xọc sắt chuyên dụng chắc chắn sẽ phát hiện ra. Nhìn vào đống lá lác (loại cây dùng để dệt chiếu) thu hoạch muộn gặp mưa dầm đang bốc mùi phân hủy ở góc sân, chú Năm đã nảy ra một kế hoạch ngụy trang đánh vào "nỗi sợ bẩn" của đám lính giặc.

Lá lác tươi thì thơm mùi đồng nội, nhưng nếu bị ngâm nước mưa dầm rồi tủ kín lại, chúng sẽ nhanh chóng bị thối rữa, tạo ra một thứ sình lầy màu đen quánh, bốc mùi hôi thối nồng nặc và rất dễ gây ngứa ngáy khi chạm vào da người.

Chú Năm Lác đã chuẩn bị chiếc ghe mui chèo của mình như sau: Chú bọc kỹ các bao tải vũ khí bằng ba lớp vải bạt chống nước, cố định chặt vào phần lườn đáy ghe. Phía trên vũ khí, chú xếp một lớp ván ép, rồi phủ lên đó toàn bộ số lá lác mục nát, sũng nước sình đen thui. Chú còn cố ý rải thêm ít nước phân trâu khô để mùi hôi thối bốc lên ngột nạt dưới cái nắng đổ lửa của buổi trưa miền Tây. Phía trên cùng mui ghe, chú chỉ xếp vài bó lác khô sạch sẽ để giả vờ mang đi bán.

Trưa hôm đó, khi chiếc ghe của chú Năm đang lầm lũi rẽ nước vào vàm kinh Phú Tân thì một chiếc tàu bo bo tuần tra gầm rú lao tới. Tiếng máy nổ chát chúa, bọt nước bắn tung tóe. Ba tên lính thủy đánh bộ tay lăm lăm khẩu liên thanh, mặt rằn ri hách dịch quát lớn: "Ghe kia! Dừng chèo! Khám xét!".

Chú Năm Lác vờ hoảng hốt, luống cuống ghìm tay chèo, đưa ghe sát vào mạn tàu giặc. Chú mặc chiếc áo bà ba rách rưới, người đầy bùn đất, cất giọng run rẩy: "Dạ mấy ông anh lính, tui chở đám lác mục này về làm phân bón ruộng, ngặt nỗi mấy bữa rày mưa dầm nó thối hoắc, tội nghiệp mấy ông anh". Hai tên lính giặc định nhảy phốc từ tàu bo bo sang ghe của chú Năm để dập sàn kiểm tra theo thói quen. Nhưng ngay khi vừa bước tới mạn ghe, mùi thối nồng nặc, chua loét từ đống lá lác mục gặp nắng trưa bốc thẳng lên khiến hai tên giặc dội ngược trở lại, bịt mũi, oẹ liên tục. Thấy giặc chần chừ, chú Năm Lác lấy tay bốc ngay một nắm lá lác sình đen thui, chảy nước nhơm nhớp, bước tới gần đưa lên: "Mấy ông anh xem giùm, lác thối hết trơn rồi. Cái thứ này dính vô da là ngứa gãi tróc vảy luôn đó mấy ông anh...". Nhìn bàn tay đen sình của chú Năm và đống lá lác nhầy nhụa bốc mùi như bãi rác, mấy tên lính thủy đánh bộ vốn quen sạch sẽ, sợ dính bẩn vào bộ quân phục đẹp đẽ và sợ cái ngứa của sình lác miền Tây nên thét lên: "Tránh xa ra! Mẹ kiếp, cái lão già thối tha này! Mang cái đống phân này đi khuất mắt tao mau! Thối không chịu nổi!". Tên chỉ huy tàu bo bo đứng trên cabin cũng không chịu nổi mùi hôi, vội vã xua tay ra hiệu cho tài xế rú ga phóng đi mất dạng, không thèm xọc sào kiểm tra lấy một cái.

Chiếc tàu bo bo của giặc vừa đi khuất, chú Năm Lác khẽ mỉm cười, bình thản lau mồ hôi rồi rướn người chèo ghe lao nhanh vào con rạch dẫn thẳng về phía căn cứ.

Chỉ một giờ sau, chiếc ghe đã cập bến an toàn. Các chiến sĩ du kích Phú Tân nhanh chóng dỡ bỏ lớp lá lác thối, lấy ra 3 bao tải vũ khí khô ráo, nguyên vẹn trong sự khâm phục và tiếng cười giòn giã của đồng đội. Số đạn dược này ngay đêm đó đã được trang bị cho đội đặc công thủy để đánh sập một cầu tàu tiếp tế của địch trên sông Tiền.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn