Trận chiến dưới chân núi Phú Cường
“Ngày ấy, chúng tôi còn trẻ lắm, nhiều anh em vừa ngoài đôi mươi. Vào trận thì chỉ biết động viên nhau cố gắng, bảo vệ đội hình và hoàn thành nhiệm vụ. Phía trước là địch, phía sau là đồng đội. Không ai nghĩ cho riêng mình.”
CCB Nguyễn Văn Hòa – sinh năm 1954
Quê quán: Nam Đàn, Nghệ An
Đơn vị: Sư đoàn 330, Quân đội nhân dân Việt Nam
Mặt trận: Núi Phú Cường
Có những năm tháng đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng mỗi khi nhắc lại, trong ký ức của người lính năm xưa vẫn còn nguyên tiếng súng, mùi khói đạn và những đồng đội đã nằm lại giữa chiến trường. Với Cựu chiến binh Nguyễn Văn Hòa, quê Nam Đàn, Nghệ An, những ký ức ấy gắn liền với những ngày chiến đấu trong đội hình Sư đoàn 330 tại khu vực núi Phú Cường.
Sinh ra trên quê hương Nam Đàn giàu truyền thống cách mạng, năm 1972, khi vừa tròn 18 tuổi, chàng trai Nguyễn Văn Hòa lên đường nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào đơn vị thuộc Sư đoàn 330, hành quân vào chiến trường. Tuổi trẻ của ông từ đó gắn với những cung đường hành quân giữa rừng núi, những đêm ngủ võng dưới tán rừng và những trận chiến mà sự sống – cái chết nhiều khi chỉ cách nhau trong gang tấc.
Trận chiến dưới chân núi Phú Cường
Theo lời kể của ông Hòa, những ngày chiến đấu tại khu vực núi Phú Cường là quãng thời gian ông không bao giờ quên.
“Ngày ấy, chúng tôi còn trẻ lắm, nhiều anh em vừa ngoài đôi mươi. Vào trận thì chỉ biết động viên nhau cố gắng, bảo vệ đội hình và hoàn thành nhiệm vụ. Phía trước là địch, phía sau là đồng đội. Không ai nghĩ cho riêng mình.”
Trước giờ nổ súng, cả đơn vị được lệnh chuẩn bị trận địa. Rừng núi Phú Cường khi ấy hoang sơ, địa hình hiểm trở, nhiều khu vực bị cây rừng che phủ. Những người lính phải bí mật cơ động, đào công sự, bố trí lực lượng và chờ lệnh.
Khi trận đánh bắt đầu, tiếng súng từ nhiều hướng đồng loạt vang lên. Tiếng pháo, tiếng súng bộ binh và tiếng nổ liên tiếp dội vào vách núi. Khói thuốc súng phủ kín trận địa.
Ông Hòa nhớ lại:
“Tiếng nổ lúc ấy khủng khiếp lắm. Đất đá văng lên, cây rừng gãy đổ. Có lúc chúng tôi không nhìn thấy nhau, chỉ nghe tiếng gọi đồng đội trong tiếng súng. Có người vừa hôm trước còn ngồi bên mình nói chuyện, hôm sau đã không còn nữa.”
Trong một đợt chiến đấu ác liệt, đội hình của đơn vị bị hỏa lực đối phương đánh mạnh. Một số chiến sĩ bị thương. Những người còn lại vừa chiến đấu, vừa tìm cách đưa thương binh về phía sau.
Ông Hòa kể rằng, điều khiến ông nhớ nhất không phải là sự khốc liệt của bom đạn mà chính là tình đồng đội.
“Lúc ấy, ai cũng sợ chứ. Nhưng nhìn thấy đồng đội bị thương thì không thể bỏ lại. Có những lúc phải bò dưới làn đạn để kéo anh em về. Người lính chúng tôi khi ấy chỉ nghĩ đơn giản: còn người là còn phải cứu.”
Trận đánh kéo dài trong điều kiện vô cùng căng thẳng. Nhiều chiến sĩ phải chiến đấu liên tục, thiếu nước, thiếu lương thực và gần như không có thời gian nghỉ ngơi. Có những đêm, sau khi tiếng súng tạm lắng, những người lính ngồi tựa vào công sự, kiểm tra lại súng đạn và gọi tên những đồng đội chưa trở về.
Những người đồng đội mãi nằm lại
Trong ký ức của CCB Nguyễn Văn Hòa, chiến tranh không chỉ là những trận đánh mà còn là những cái tên.
Ông vẫn nhớ những người đồng đội đã cùng mình hành quân, cùng chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô, từng lần động viên nhau trước giờ chiến đấu. Có người quê ở Nghệ An, Hà Tĩnh, Thanh Hóa; có người từ những miền quê rất xa. Họ gặp nhau trong quân ngũ rồi trở thành anh em giữa chiến trường.
“Chiến tranh qua rồi nhưng chúng tôi không bao giờ quên những người đã nằm lại. Có những đồng đội đến nay gia đình vẫn chưa biết chính xác nơi hy sinh. Mỗi lần nhớ lại, tôi chỉ mong thế hệ sau hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay được đánh đổi bằng máu của rất nhiều người.”
Sau những năm tháng chiến đấu, CCB Nguyễn Văn Hòa trở về quê hương Nam Đàn. Trên mái tóc đã bạc, trên khuôn mặt in dấu thời gian, những ký ức về một thời “hoa lửa” vẫn còn nguyên vẹn.
Ông không kể về chiến công của mình bằng những lời lớn lao. Ông chỉ nhắc về đồng đội, về những người lính trẻ năm ấy và về một thế hệ đã đi qua chiến tranh bằng lòng quả cảm, sự hy sinh và tình đồng chí.
Lời nhắn gửi của người lính năm xưa
“Chúng tôi ngày ấy ra trận chỉ mong đất nước được hòa bình, quê hương được yên ổn. Bây giờ đất nước đã đổi thay, cuộc sống tốt đẹp hơn nhiều. Tôi chỉ mong các cháu hôm nay biết trân trọng hòa bình, cố gắng học tập, lao động và sống có trách nhiệm. Đừng bao giờ quên những người đã hy sinh để có ngày hôm nay.”
Câu chuyện về CCB Nguyễn Văn Hòa – người lính quê Nam Đàn, Nghệ An, từng chiến đấu trong đội hình Sư đoàn 330 tại núi Phú Cường – là một lát cắt xúc động về thế hệ “hoa lửa”. Những năm tháng chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về đồng đội, về những trận đánh khốc liệt và những người đã ngã xuống vẫn còn sống mãi trong tâm trí những người lính trở về.


