Trận chiến giành giật dòng nước ngọt ở Thành Cổ
Trận chiến giành giật dòng nước ngọt ở Thành Cổ
Trận chiến giành giật dòng nước ngọt ở Thành Cổ
Nhân chứng kể lại: Cựu chiến binh Lê Văn Minh (Chiến sĩ Trung đoàn 48, Sư đoàn 320B, bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972).Trong hồi ức của những người từng sống sót qua 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, cái chết không phải là điều đáng sợ nhất. Điều đáng sợ nhất là cái khát dưới cái nóng hầm hập của mùa hè miền Trung và khói súng đặc quánh. Toàn bộ các giếng nước trong khu vực nội thành đều bị nhiễm độc do thuốc súng, chất độc hóa học hoặc bị đất đá từ bom đạn san lấp hoàn toàn. Nguồn nước ngọt duy nhất lúc bấy giờ là một cái giếng cổ nằm ở góc phía Đông Nam Thành cổ, khu vực tranh chấp quyết liệt giữa ta và địch.Đơn vị của tôi khi ấy có nhiệm vụ giữ vững chốt ngay sát cạnh cái giếng này. Địch biết rõ tầm quan trọng của nguồn nước nên bố trí lính bắn tỉa dày đặc trên các bờ tường đổ nát xung quanh. Hễ thấy bóng chiến sĩ nào mang can bám sát giếng là chúng xả súng điên cuồng. Đã có không biết bao nhiêu đồng đội của tôi ngã xuống ngay trên thành giếng, máu của các anh hòa vào dòng nước ngọt, nhưng can nước đem về vẫn trống rỗng.Đêm ngày 15 tháng 7, tiểu đội của tôi ba ngày liền chưa có một giọt nước vào miệng. Môi anh em nứt nẻ, chảy máu, lưỡi sưng vồng lên, không thể nuốt nổi lương khô. Cậu chiến sĩ trẻ tên Hải, mới nhập ngũ được hai tháng, quê ở Thanh Hóa, không chịu nổi cảnh đồng đội nằm thoi thóp, đã ôm một chiếc xô nhôm, lợi dụng bóng tối bò ra giếng. Tôi ngăn không kịp, chỉ biết ôm súng AK bắn áp chế về phía vị trí nghi có địch để yểm trợ cho Hải.Tôi thấy Hải thả được xô xuống giếng, kéo lên thành công. Nhưng khi cậu vừa ôm xô nước định lùi lại thì một quả pháo tọa độ từ phía bên kia sông dội trúng thành giếng. Khói lửa trùm lên. Khi khói tan, tôi lao ra thì thấy Hải đã hy sinh, một tay cậu vẫn ôm chặt lấy chiếc xô nhôm. Lạ lùng thay, chiếc xô bị mảnh đạn găm thủng mấy lỗ nhỏ, nước bên trong đang chảy ra, nhưng Hải đã dùng cả ngực mình ép chặt vào những lỗ thủng đó để giữ lại những giọt nước cuối cùng cho đồng đội. Chúng tôi khóc nghẹn, truyền tay nhau hớp nước trộn lẫn máu của Hải để tiếp tục ôm súng giữ vững trận địa.



