Trận chiến giành giật từng giọt máu trên mặt trận
Trận chiến giành giật từng giọt máu trên mặt trận
Nhân chứng kể: Bác sĩ, Đại tá Quân y Vũ Đình Tiến (Nguyên Phẫu thuật trưởng Bệnh viện dã chiến K20)
"Bệnh viện dã chiến của chúng tôi thực chất là hệ thống hầm chữ A nằm sâu trong rừng già Tây Nguyên. Năm 1969, chiến sự ác liệt, thương binh chuyển về dồn dập, có ngày lên đến cả trăm ca. Tiếng rên rỉ, tiếng gọi đồng đội, gọi mẹ vang lên khắp các gian hầm. Trong khi đó, thuốc mê, bông băng và đặc biệt là máu dự trữ cạn kiệt.
Tôi nhớ mãi ca phẫu thuật cho một chiến sĩ trẻ bị nát một bên chân do mìn hướng. Cậu ấy mất máu quá nhiều, mạch đập yếu ớt, mấp máy môi không thành tiếng. Không thể chần chừ, tôi hô to qua cửa hầm: 'Ai cùng nhóm máu O cứu đồng chí này với!'. Ngay lập tức, ba y tá và hai chiến sĩ bảo vệ đang bị thương nhẹ ở tay ngoài hầm đồng loạt xắn tay áo: 'Lấy máu của tôi đi bác sĩ!'.
Chúng tôi tiến hành truyền máu trực tiếp từ người hiến sang người nhận bằng những ống truyền thô sơ trong ánh đèn pin leo lét. Khi dòng máu nóng từ cơ thể đồng đội chảy vào ngực người chiến sĩ trẻ, nhịp tim của cậu ấy dần ổn định trở lại. Trong cuộc chiến ấy, chúng tôi không chỉ giành giật sự sống từ tay tử thần bằng dao mổ, mà bằng chính những giọt máu sẻ chia trực tiếp giữa lằn ranh sinh tử."



