Trận chiến giành giật từng tấc đất ở Thành cổ Quảng Trị
Trận chiến giành giật từng tấc đất ở Thành cổ Quảng Trị
Người kể: Ông Bùi Cao Sơn (Cựu chiến binh Trung đoàn 95, Sư đoàn 325)Có ai đó đã ví 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị mùa hè năm 1972 là một "cỗ máy xay thịt" khổng lồ. Câu nói đó hoàn toàn không hề phóng đại một chút nào. Mỗi mét vuông đất, mỗi bước chân, mỗi bức tường đổ nát ở nơi đây đều thấm đẫm máu của chiến sĩ cả hai bên. Địch dội xuống một lượng bom đạn tương đương với 7 quả bom nguyên tử mà Mỹ đã thả xuống Hiroshima, biến toàn bộ khu thành cổ gạch đá kiên cố thành một đống tro bụi, sinh vật không một ngọn cỏ nào mọc nổi.Đơn vị của tôi nhận lệnh chốt giữ góc Đông Nam thành cổ, một vị trí vô cùng hiểm yếu vì sát ngay bờ sông. Trận chiến diễn ra liên miên không kể ngày đêm. Có những ngày, chúng tôi phải đẩy lùi tới 5, 6 đợt tấn công phản kích của lính thủy đánh bộ và biệt động quân của địch dưới sự chi viện tối đa của xe tăng và pháo binh. Đạn dược hết, chúng tôi bò ra ngoài công sự, nhặt súng đạn của lính đối phương đã chết để tiếp tục bắn trả.Tôi nhớ vào ngày thứ 45 của chiến dịch, hầm của tôi chỉ còn lại tôi và thằng Bình, bạn thân cùng quê Thái Bình. Địch bắn pháo dữ dội làm sập một góc hầm, đè nghiến lên đôi chân của Bình. Đúng lúc đó, một tốp lính địch bò lên, chỉ còn cách cửa hầm chưa đầy mười mét. Bình biết mình không thể thoát được, em nhìn tôi, đôi mắt đỏ ngầu vì khói súng nhưng ánh lên vẻ kiên định đến lạ lùng. Em đưa cho tôi khẩu AK còn một băng đạn cuối cùng và quả lựu đạn chày, hét lớn: "Sơn ơi! Chạy mau sang hầm bên cạnh để giữ súng! Để tao ở lại cản tụi nó!".Tôi nghẹn ngào không muốn đi, cố sức kéo đống đất đá ra cứu em nhưng Bình đẩy mạnh tôi ra: "Kịp đâu mà kịp! Đi ngay! Thù này nhớ trả cho tao!". Nói rồi, em rút chốt quả lựu đạn giấu trong người, nằm im chờ địch tới. Tôi gạt nước mắt, ôm súng lăn người bò sang ngách hào bên cạnh. Vừa kịp thoát ra, tôi nghe tiếng lính địch la hét quanh cửa hầm cũ, và ngay sau đó là một tiếng nổ lớn "Đoành!". Thằng Bình đã kích nổ quả lựu đạn, kéo theo mạng sống của bốn tên địch đi cùng. Tiếng nổ ấy xé nát tim tôi. Đến tận ngày hôm nay, khi chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, mỗi lần nghe tiếng sấm nổ lúc trời mưa, tôi lại giật mình thon thót, ngỡ như tiếng lựu đạn của thằng Bình năm xưa vọng về từ lòng đất Quảng Trị anh hùng.



