TRẬN CHIẾN HẬU CẦN QUYẾT ĐỊNH KẾT QUẢ
Chiến trường miền Đông Nam Bộ không chỉ là nơi súng nổ mà còn là nơi hậu cần quyết định sinh – tử. Bác Đoàn Văn Giá, với vai trò Chủ nhiệm Hành chính, đã phối hợp đảm bảo hậu cần kịp thời, giúp đơn vị giữ vững trận địa. Trận chiến ấy cho thấy, không chỉ chiến sĩ cầm súng, mà cả hậu cần cũng là người lính tiên phong.
Đầu năm 1971, đơn vị Quân khu 1 của bác được lệnh tham gia một trận đánh quan trọng để bảo vệ tuyến giao thông huyết mạch qua vùng rừng núi giáp biên giới miền Đông Nam Bộ. Đối phương tập trung lực lượng mạnh, phục kích dọc đường hành quân, đặt mục tiêu cắt đứt tiếp tế cho tuyến tiền duyên.
Với cấp bậc Đại úy và chức vụ Chủ nhiệm Hành chính, bác Đoàn Văn Giá không trực tiếp cầm súng, nhưng vai trò của bác là phối hợp hậu cần, bảo đảm lương thực, nước uống, thuốc men, đạn dược và đội ngũ vận chuyển kịp thời, quyết định khả năng chiến đấu của đơn vị.
Bác kể:“Chúng tôi biết trận này sẽ khó, nếu thiếu một chuyến tiếp tế, bộ đội sẽ không đủ sức giữ trận địa. Tôi phải đảm bảo mọi thứ đến đúng giờ, đúng nơi, để anh em yên tâm chiến đấu.”
Trận chiến diễn ra căng thẳng, đường rừng trơn trượt, nhiều chiến sĩ mệt và đói. Lúc đó, nhờ bác kịp thời điều phối các đội tiếp tế, phân bổ thêm nước uống, lương khô và thuốc men, các tổ chiến đấu giữ được thể lực, duy trì đội hình, phản công dứt điểm địch.“Tôi nhớ rõ, khi anh em nhận đủ lương khô và nước, họ nhìn tôi cười – ánh mắt ấy tôi không bao giờ quên. Lúc đó, tôi biết mọi tính toán đều xứng đáng.”
Chỉ vài giờ sau, nhờ hậu cần kịp thời, lực lượng tiền tuyến giữ vững trận địa, đẩy lùi địch và bảo vệ tuyến đường quan trọng. Trận đánh được ghi nhận là thành công nhờ sự phối hợp nhịp nhàng giữa chiến đấu trực tiếp và hậu cần chiến lược.
Bác nhấn mạnh:“Nhiều người nghĩ hậu cần là đứng xa trận đánh, nhưng thực tế một khẩu phần gạo, một chai nước đúng lúc có thể cứu sống nhiều mạng người và quyết định kết quả trận đánh.”
Trận chiến này trở thành một trong những kỷ niệm sâu sắc nhất trong đời lính của bác Đoàn Văn Giá, minh chứng cho tầm quan trọng của hậu cần chiến lược và tinh thần trách nhiệm. Khi nhắc lại, bác vẫn giữ ánh mắt kiên định:“Thắng trận không chỉ nhờ súng ống, mà còn nhờ anh em hậu cần làm việc trong âm thầm, để chiến sĩ tiền tuyến yên tâm mà chiến đấu.”



