TRẬN CHIẾN HUYỀN THOẠI 10 CHỌI 200 Ở ĐỒI KHÔNG TÊN: GIỮ KHO ĐẠN BẰNG MỌI GIÁ
TRẬN CHIẾN HUYỀN THOẠI 10 CHỌI 200 Ở ĐỒI KHÔNG TÊN: GIỮ KHO ĐẠN BẰNG MỌI GIÁ
Giữa chiến trường Quảng Trị khốc liệt năm 1967, đã từng có một trận đánh khiến cả đối phương cũng phải kinh ngạc:10 chiến sĩ Quân Giải phóng đối đầu hơn 200 lính thủy quân lục chiến Mỹ được pháo binh và máy bay yểm trợ suốt gần một ngày trời. 


Trận chiến diễn ra ngày 28/2/1967 tại một ngọn đồi dưới chân núi Cù Đinh, xã Tân Kim, Cam Lộ, Quảng Trị — nơi về sau được gọi là “Đồi Không Tên”.
Nhiệm vụ của tiểu đội do Trung sĩ Bùi Ngọc Đủ chỉ huy là bảo vệ kho đạn cực lớn gồm hơn 3.000 quả đạn pháo phục vụ chiến dịch tấn công các vị trí quân sự Mỹ tại Đông Hà.
Sau khi phát hiện mục tiêu, quân Mỹ lập tức điều trực thăng đổ hơn 200 lính thủy quân lục chiến xuống khu vực với mục tiêu đánh nhanh, phá hủy toàn bộ kho đạn.
Nhưng điều họ không ngờ tới là:Ngọn đồi ấy chỉ có… 10 người trấn giữ.
Với vũ khí cực kỳ hạn chế:
6 khẩu AK
4 khẩu CKC
vài quả lựu đạn10 chiến sĩ chia thành nhiều hướng, tận dụng địa hình, kiên nhẫn chờ đối phương đến thật gần mới đồng loạt nổ súng.
Từng đợt tấn công của Mỹ bị đẩy lùi.
Pháo kích và không kích liên tục dội xuống ngọn đồi.
Máy bay cường kích quần thảo suốt nhiều giờ.Nhưng những người lính trên Đồi Không Tên vẫn chiến đấu đến cùng.
Có người bị thương nặng vẫn không chịu rời vị trí.
Có người chiến đấu đến hơi thở cuối cùng mà không một tiếng kêu đau.
Suốt gần 10 giờ đồng hồ, họ không ăn, không uống, chỉ giữ bằng được kho đạn phía sau lưng mình.
Kết thúc trận đánh:
Quân Mỹ được cho là thương vong hơn 130 người
Kế hoạch phá hủy kho đạn thất bại hoàn toàn
15 đợt tấn công bị đẩy lùi
Trong số 10 chiến sĩ giữ đồi:
7 người đã anh dũng hi sinh
2 người bị thương nặng
Kho đạn vẫn được bảo vệ nguyên vẹn
Đồi Không Tên không chỉ là một trận đánh…Đó là biểu tượng cho ý chí chiến đấu đến cùng của những người lính đã lấy thân mình giữ từng mét đất giữa mưa bom bão đạn.



Trận chiến diễn ra ngày 28/2/1967 tại một ngọn đồi dưới chân núi Cù Đinh, xã Tân Kim, Cam Lộ, Quảng Trị — nơi về sau được gọi là “Đồi Không Tên”.
Nhiệm vụ của tiểu đội do Trung sĩ Bùi Ngọc Đủ chỉ huy là bảo vệ kho đạn cực lớn gồm hơn 3.000 quả đạn pháo phục vụ chiến dịch tấn công các vị trí quân sự Mỹ tại Đông Hà.
Sau khi phát hiện mục tiêu, quân Mỹ lập tức điều trực thăng đổ hơn 200 lính thủy quân lục chiến xuống khu vực với mục tiêu đánh nhanh, phá hủy toàn bộ kho đạn.
Nhưng điều họ không ngờ tới là:Ngọn đồi ấy chỉ có… 10 người trấn giữ.
Với vũ khí cực kỳ hạn chế:
6 khẩu AK
4 khẩu CKC
vài quả lựu đạn10 chiến sĩ chia thành nhiều hướng, tận dụng địa hình, kiên nhẫn chờ đối phương đến thật gần mới đồng loạt nổ súng.
Từng đợt tấn công của Mỹ bị đẩy lùi.
Pháo kích và không kích liên tục dội xuống ngọn đồi.
Máy bay cường kích quần thảo suốt nhiều giờ.Nhưng những người lính trên Đồi Không Tên vẫn chiến đấu đến cùng.
Có người bị thương nặng vẫn không chịu rời vị trí.
Có người chiến đấu đến hơi thở cuối cùng mà không một tiếng kêu đau.
Suốt gần 10 giờ đồng hồ, họ không ăn, không uống, chỉ giữ bằng được kho đạn phía sau lưng mình.
Kết thúc trận đánh:
Quân Mỹ được cho là thương vong hơn 130 người
Kế hoạch phá hủy kho đạn thất bại hoàn toàn
15 đợt tấn công bị đẩy lùi
Trong số 10 chiến sĩ giữ đồi:
7 người đã anh dũng hi sinh
2 người bị thương nặng
Kho đạn vẫn được bảo vệ nguyên vẹn
Đồi Không Tên không chỉ là một trận đánh…Đó là biểu tượng cho ý chí chiến đấu đến cùng của những người lính đã lấy thân mình giữ từng mét đất giữa mưa bom bão đạn.


