Trận chiến không thể quên của ông Đỗ Thanhh Quý
Trận chiến không thể quên của ông Đỗ Thanhh Quý
Tôi là Đỗ Thanh Quý, sinh năm 1953. Đến bây giờ, khi đã ở tuổi ngoài bảy mươi, ký ức về những năm tháng tham gia kháng chiến vẫn luôn hiện lên rõ ràng trong tâm trí tôi. Có những trận chiến đã đi qua rất lâu, nhưng mỗi khi nhớ lại, cảm xúc vẫn vẹn nguyên như ngày hôm qua. Trong suốt những năm tháng quân ngũ, tôi và đồng đội đã trải qua nhiều trận chiến cam go. Nhưng có một trận đánh mà tôi không bao giờ quên, bởi đó là trận chiến khốc liệt và cũng đầy xúc động đối với tôi.
Hôm ấy đơn vị chúng tôi nhận nhiệm vụ chốt giữ một khu vực quan trọng trên tuyến đường hành quân. Đó là một vùng đồi thấp, xung quanh có nhiều bụi cây và công sự tạm mà chúng tôi vừa kịp đào trong đêm. Ai cũng hiểu rằng nếu để mất vị trí này, con đường phía sau sẽ bị đe dọa. Trời vừa tảng sáng thì tiếng pháo bắt đầu dội xuống. Đất rung chuyển, khói bụi mù mịt. Chỉ ít phút sau, tiếng súng từ nhiều hướng vang lên dồn dập. Trận chiến bắt đầu. Tôi cùng đồng đội bám chặt công sự, kiên quyết giữ vị trí. Đạn bay qua đầu liên tục, nhưng trong lòng mỗi người lúc ấy chỉ có một suy nghĩ: phải giữ vững trận địa. Giữa lúc giao tranh căng thẳng, một người đồng đội thân thiết của tôi bị thương khi đang cố gắng tiếp đạn cho anh em trong tổ chiến đấu. Tôi và một số anh em lập tức kéo anh vào vị trí an toàn. Dù bị thương, anh vẫn nắm chặt tay tôi và nói: “Cố gắng giữ vững vị trí nhé, đừng để địch vượt qua…”
Những lời nói ấy khiến tôi càng quyết tâm hơn. Chúng tôi tiếp tục chiến đấu trong tiếng súng vang dội khắp sườn đồi. Sau nhiều giờ giằng co, nhờ sự kiên cường của toàn đơn vị và sự hỗ trợ từ lực lượng phía sau, chúng tôi đã giữ vững được trận địa. Khi trận chiến kết thúc, nhìn lại xung quanh, nhiều đồng đội của tôi đã kiệt sức sau nhiều giờ chiến đấu. Có người bị thương, có người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Khoảnh khắc ấy khiến tôi lặng người. Niềm vui chiến thắng xen lẫn nỗi xúc động và thương nhớ những người đồng đội đã cùng mình chiến đấu. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức ấy vẫn theo tôi suốt cuộc đời. Mỗi lần kể lại cho con cháu nghe, tôi luôn mong thế hệ sau hiểu rằng hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả sự hy sinh của nhiều thế hệ. Đối với tôi, những năm tháng ấy là niềm tự hào của tuổi trẻ. Và tôi luôn mong rằng thế hệ trẻ hôm nay sẽ tiếp tục giữ gìn truyền thống, sống có trách nhiệm, góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.



