Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

TRẬN CHIẾN NAM LÀO

Bắc Ninh21/05/2026TRẦN TRỌNG DUY3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa khô năm 1971, dãy Trường Sơn chìm trong mưa bụi và sương lạnh. Những cánh rừng già Nam Lào âm u như đang nín thở trước một cơn bão lớn. Con đường mòn Hồ Chí Minh – mạch máu vận chuyển vũ khí, lương thực từ miền Bắc vào chiến trường miền Nam – ngày đêm rung chuyển bởi bánh xe vận tải và bước chân hành quân của bộ đội ta. Tin tình báo dồn dập báo về: quân đội Sài Gòn với sự yểm trợ tối đa của không quân Mỹ sắp mở một cuộc hành quân lớn đánh sang Nam Lào. Mục tiêu của chúng là cắt đứt tuyến vận tải chiến lược, bóp nghẹt hậu phương của quân giải phóng. Trong một lán tranh giữa rừng sâu, Tiểu đoàn trưởng Lê Văn Hùng trải tấm bản đồ lên chiếc bàn gỗ ghép tạm. Ngọn đèn dầu lay lắt soi những khuôn mặt sạm đen vì khói lửa. “Địch sẽ đánh vào Bản Đông,” anh nói, giọng trầm chắc. “Nếu chúng chiếm được nơi này, tuyến đường chiến lược sẽ bị uy hiếp nghiêm trọng. Nhiệm vụ của chúng ta là giữ bằng được.” Cả căn lán im phăng phắc. Ngồi bên cạnh Hùng là Chính trị viên Nguyễn Văn Thành – người quê Quảng Bình, từng tham gia nhiều chiến dịch lớn. Anh chậm rãi nói: “Anh em phải xác định đây là trận đánh ác liệt. Mỹ có máy bay, pháo binh, xe tăng. Nhưng rừng núi này là của ta. Nhân dân Lào đứng cùng ta. Chúng ta nhất định thắng.” Ngoài trời, gió rừng thổi hun hút. Đêm ấy, từng đơn vị lặng lẽ hành quân vào vị trí. Những đôi dép cao su in dấu trên lớp đất đỏ. Các chiến sĩ công binh cắm chông, gài mìn dọc những con đường dự kiến xe tăng địch sẽ tiến vào. Chiến sĩ trẻ nhất đại đội là Phạm Văn Dũng, mới tròn mười chín tuổi. Cậu quê ở Nam Định, nhập ngũ chưa đầy một năm. Trước giờ xuất phát, Dũng lấy từ ba lô ra lá thư nhàu nát của mẹ đọc lại dưới ánh đèn pin. “Mẹ ở nhà khỏe. Con đi chiến đấu giữ gìn sức khỏe. Bao giờ đất nước thống nhất, mẹ chờ con về…” Dũng gấp thư lại thật cẩn thận rồi nhét vào túi áo ngực. Rạng sáng hôm sau, bầu trời Nam Lào rung chuyển bởi tiếng phản lực Mỹ. Hàng chục tốp máy bay gầm rú, trút bom xuống cánh rừng. Đất đá tung lên đỏ rực. Những thân cây cổ thụ đổ ầm ầm. Bom nổ liên tiếp như xé toạc núi rừng. Trong hầm trú ẩn, Dũng ôm chặt khẩu AK. Mỗi lần mặt đất rung lên, cậu lại nghiến răng chịu đựng. Tiếng Chính trị viên Thành vang lên giữa khói bụi: “Bình tĩnh! Giữ vững vị trí!” Sau đợt bom, trực thăng Mỹ xuất hiện dày đặc như đàn chuồn chuồn thép. Từng tốp lính dù quân đội Sài Gòn đổ xuống các bãi trống gần Bản Đông. Trận đánh bắt đầu. Pháo binh ta từ các sườn núi đồng loạt khai hỏa. Những quả đạn gầm lên xé gió rồi nổ dữ dội giữa đội hình địch. Tiếng súng bộ binh vang rền khắp cánh rừng. Dũng cùng tiểu đội bám chặt công sự. Qua khe lá, cậu nhìn thấy từng tốp lính địch đang lom khom tiến lên. “Bắn!” Tiếng hô vừa dứt, cả tiểu đội đồng loạt nhả đạn. Nhiều tên địch ngã gục. Nhưng ngay sau đó, pháo từ máy bay trực thăng bắn trả dữ dội. Đất đá bắn tung tóe vào mặt Dũng. Một chiến sĩ bên cạnh trúng mảnh pháo, gục xuống không kịp kêu. Dũng sững người. Đó là Tuấn – người vẫn thường chia cho cậu từng điếu thuốc và kể chuyện quê nhà. Tiểu đội trưởng quát lớn: “Không được dừng lại! Địch đang lên!” Dũng siết chặt khẩu súng, đôi mắt đỏ hoe. Cậu lao lên mép hào, bắn liên tiếp vào đội hình đối phương đang áp sát. Suốt nhiều ngày đêm, chiến sự ở Nam Lào diễn ra cực kỳ khốc liệt. Mỹ sử dụng hàng trăm lượt máy bay B-52 ném bom rải thảm. Rừng già cháy đỏ suốt đêm. Nhưng quân giải phóng vẫn bám trụ. Ban ngày chiến đấu, ban đêm bộ đội lại men theo rừng vận chuyển đạn dược, tải thương và tiếp tế cho mặt trận. Có những con đường vừa đi qua buổi sáng thì buổi chiều đã biến thành hố bom. Có những đơn vị chỉ sau một trận đánh đã hy sinh gần hết. Một đêm mưa lớn, đại đội của Hùng nhận lệnh tập kích đoàn xe tăng địch đang tiến về Bản Đông. Trời tối đen như mực. Các chiến sĩ lặng lẽ bò qua bãi cỏ ướt sũng. Tiếng động cơ xe tăng vọng lại nặng nề. Hùng thì thầm: “Đợi thật gần mới nổ súng.” Đoàn xe tăng M41 và xe bọc thép địch chậm chạp tiến giữa con đường lầy lội. Khi chiếc xe đi đầu lọt vào trận địa phục kích, tiếng hô vang lên: “Đánh!” Bộc phá nổ chói lòa. Chiếc xe tăng đầu tiên bốc cháy dữ dội. Ngay lập tức, súng B40, B41 từ hai bên sườn núi đồng loạt khai hỏa. Đạn chống tăng lao vun vút trong đêm. Tiếng nổ vang trời. Địch hoảng loạn bắn trả tứ phía. Ánh lửa đỏ rực soi rõ khuôn mặt đầy bùn đất của các chiến sĩ. Dũng ôm quả bộc phá lao lên giữa làn đạn. Một xe bọc thép địch đang cố quay đầu tháo chạy. “Dũng! Cẩn thận!” ai đó hét lên. Nhưng cậu vẫn lao tới. Một tiếng nổ long trời vang lên. Chiếc xe bọc thép bật tung xích rồi bốc cháy. Dũng bị sức ép hất văng xuống vệ đường. Khi đồng đội chạy tới, cậu vẫn còn thở nhưng máu thấm đỏ ngực áo. Dũng nắm chặt tay Tiểu đoàn trưởng Hùng, giọng yếu dần: “Anh… giữ được đường rồi phải không?” Hùng nghẹn lại. “Giữ được rồi, em yên tâm.” Dũng khẽ cười. Đôi mắt người lính trẻ nhìn lên bầu trời đen đặc khói bom rồi khép lại. Trận phục kích đêm ấy đã phá hủy nhiều xe tăng và khiến quân địch phải tháo chạy khỏi khu vực. Những ngày sau đó, quân ta liên tục phản công. Các cánh quân địch ở Bản Đông bị chia cắt, tiếp tế khó khăn. Máy bay trực thăng Mỹ bị bắn rơi ngày càng nhiều. Khắp núi rừng Nam Lào vang lên tiếng súng chiến thắng. Cuối cùng, cuộc hành quân quy mô lớn của địch thất bại nặng nề. Chúng buộc phải rút quân trong hỗn loạn. Dọc những con đường rừng, xe tăng cháy đen nằm ngổn ngang. Sau trận chiến, Tiểu đoàn trưởng Hùng cùng đồng đội đứng trên một ngọn đồi nhìn xuống thung lũng phủ đầy sương sớm. Rừng già Nam Lào vẫn âm thầm xanh trở lại sau bom đạn. Con đường Trường Sơn vẫn tiếp tục mở rộng về phía trước. Hùng lặng lẽ đặt chiếc mũ tai bèo của Dũng bên gốc cây lớn. Anh châm một nén hương, khói bay mỏng giữa núi rừng. Những người lính đã ngã xuống nơi đây không chỉ giữ một con đường. Họ giữ niềm tin cho cả dân tộc. Và từ trong khói lửa Nam Lào năm ấy, ý chí của quân giải phóng càng trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết – ý chí không gì có thể khuất phục được của những con người chiến đấu vì độc lập, tự do cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn