Cựu chiến binh

Trận chiến ngày 30/12/1972 – ba giờ giữa lằn ranh sinh tử (2)

Ninh Bình17/05/2026Mai Trịnh Tiến Anh (Xã Yên Mô)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày 30 tháng 12 năm 1972, tại khu vực cầu Thác Hải (Sa La Van, Lào), đơn vị của ông Dương Văn Ánh bước vào một trận chiến được ông gọi là “khốc liệt nhất đời lính”. Đây là tuyến giao thông trọng yếu, thường xuyên bị không quân Mỹ tập kích nhằm cắt đứt sự chi viện.

Khoảng 10 giờ sáng, khi bầu trời còn chưa kịp yên tĩnh sau những đợt trinh sát, từng tốp máy bay địch bất ngờ lao đến. Tiếng còi báo động vang lên dồn dập, toàn đơn vị lập tức vào vị trí chiến đấu. Chỉ trong ít phút, bom bắt đầu trút xuống, từng cột đất đá bốc cao, mặt đất rung chuyển dữ dội.

Trong hoàn cảnh đó, ông Ánh cùng đồng đội kiên quyết bám trụ. Hỏa lực phòng không được triển khai, những loạt đạn bắn trả liên tục xé toạc không gian. Theo lời kể, trận đánh kéo dài hơn ba giờ đồng hồ, không có một phút lơi tay. Mỗi chiến sĩ đều hiểu rằng, nếu buông súng, cây cầu sẽ bị phá hủy và tuyến chi viện bị gián đoạn.

Khói bom, bụi đất và tiếng nổ tạo thành một “bức màn” dày đặc. Tầm nhìn bị hạn chế, liên lạc gặp khó khăn, nhưng tinh thần chiến đấu không hề suy giảm. “Chúng tôi chỉ có một suy nghĩ: còn người là còn trận địa”, ông nhớ lại.

Đến cuối trận, dù chịu tổn thất, đơn vị vẫn giữ vững được vị trí. Trận đánh không chỉ là cuộc đối đầu về hỏa lực mà còn là thử thách khắc nghiệt về ý chí. Với ông Dương Văn Ánh, đó là dấu mốc không thể quên — nơi ông thực sự đối diện với ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn