Trận chiến quyết định trên sông Như Nguyệt
Khi quân Tống suy yếu, Lý Thường Kiệt chuyển từ phòng thủ sang phản công.
Sau nhiều tháng bị chặn lại tại sông Như Nguyệt, quân Tống rơi vào tình trạng khó khăn.
Họ không thể tiến sâu vào Đại Việt.
Những nỗ lực vượt sông nhiều lần bị quân Đại Việt đánh trả.
Quân Tống càng ở lâu thì càng gặp vấn đề về lương thực, bệnh tật và tinh thần.
Lý Thường Kiệt theo dõi tình hình và chờ thời cơ.
Ông hiểu rằng chỉ phòng thủ mãi chưa chắc đã kết thúc được chiến tranh.
Một lúc nào đó, quân Đại Việt phải chuyển sang phản công.
Khi quân Tống đã mệt mỏi, Lý Thường Kiệt quyết định tổ chức những cuộc phản công mạnh.
Quân Đại Việt bất ngờ vượt sông và đánh vào các vị trí của quân Tống.
Chiến thuật này khiến quân Tống không kịp ứng phó.
Từ vị thế phòng thủ, quân Đại Việt chuyển sang chủ động.
Theo các tư liệu lịch sử, quân Tống bị tổn thất nặng và rơi vào tình trạng khó khăn.
Quách Quỳ nhận thấy việc tiếp tục tiến công không còn đem lại kết quả.
Nếu tiếp tục, quân Tống có nguy cơ chịu thêm tổn thất.
Lý Thường Kiệt cũng hiểu rằng chiến tranh kéo dài sẽ gây tổn thất cho cả hai bên.
Vì vậy, ông không tìm cách tiêu diệt hoàn toàn quân Tống.
Thay vào đó, ông tìm một cách kết thúc chiến tranh.
Đây là điểm thể hiện sự kết hợp giữa quân sự và ngoại giao.
Sau những thắng lợi trên chiến trường, Đại Việt tạo điều kiện để quân Tống rút về.
Quân Tống cuối cùng rút khỏi Đại Việt.
Cuộc chiến kết thúc.
Như Nguyệt trở thành một chiến thắng lớn của Đại Việt.
Nhưng chiến thắng ấy không chỉ đến từ một trận đánh.
Nó là kết quả của cả một chiến lược: chủ động phá thế chuẩn bị của đối phương, xây dựng phòng tuyến, tiêu hao quân Tống và phản công đúng thời điểm.


