Trận chiến sinh tử ngày 18/11/1964 tại mặt trận Quảng Bình khốc liệt
Tái hiện lại diễn biến hào hùng và bi tráng của trận đánh lịch sử nơi Anh hùng Nguyễn Viết Xuân anh dũng hy sinh.
Ngày 18 tháng 11 năm 1964 đã trở thành một mốc son chói lọi nhưng vô cùng đau thương và tự hào trong lịch sử của lực lượng pháo cao xạ Việt Nam. Lúc bấy giờ, đế quốc Mỹ điên cuồng huy động một lượng lớn máy bay phản lực hiện đại trút bom hòng cắt đứt tuyến đường giao thông tiếp viện quan trọng qua miền Trung. Trận địa của khẩu đội Nguyễn Viết Xuân đóng tại Quảng Bình trở thành một trong những mục tiêu oanh tạc trọng điểm của chúng.
Ngay từ những phút đầu tiên mở màn, trận chiến đã diễn ra vô cùng gay go, ác liệt. Tiếng gầm rú của động cơ máy bay kết hợp với tiếng nổ xé tai của bom đạn làm rung chuyển cả núi rừng. Giữa làn khói lửa mịt mù ấy, Nguyễn Viết Xuân vẫn điềm tĩnh bám sát mâm pháo, quan sát đường bay của địch để hô to phần tử bắn chính xác cho anh em. Khi máy bay địch bổ nhào phóng rocket trúng vào trận địa gây thương vong, bản thân ông bị thương rất nặng ở chân, nhưng điều đó không làm giảm đi ý chí chiến đấu ngoan cường của người khẩu đội trưởng.
Chính trong khoảnh khắc cận kề giữa sự sống và cái chết ấy, câu nói "Nhằm thẳng kẻ thù mà bắn!" đã cất lên, trở thành tiếng sét đánh gục ý đồ uy hiếp tinh thần của quân thù. Trận chiến ấy kết thúc bằng việc khẩu đội của ông bắn rơi máy bay địch, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ bảo vệ trận địa, nhưng người anh hùng vĩ đại ấy đã vĩnh viễn nằm lại với đất mẹ Quảng Bình, hóa thân trọn vẹn vào dáng hình Tổ quốc.



