Trận chiến sinh tử trên bầu trời miền Tây Quảng Bình
Năm 1964, đế quốc Mỹ điên cuồng mở rộng cuộc chiến tranh phá hoại ra miền Bắc bằng không quân. Đại đội pháo cao xạ của Nguyễn Viết Xuân được lệnh hành quân gấp vào bảo vệ vùng trời miền Tây Quảng Bình — cửa ngõ chiến lược dẫn vào tuyến đường mòn Hồ Chí Minh lịch sử.
Ngày 18 tháng 11 năm 1964, một trận chiến vô cùng khốc liệt đã diễn ra. Lợi dụng địa hình rừng núi, từng tốp máy bay phản lực hiện đại F-100 và F-105 của Mỹ lao xuống oanh tạc dữ dội vào trận địa của Đại đội 3. Tiếng bom nổ chấn động núi rừng, khói lửa mù mịt bao trùm các mâm pháo.
Giữa làn bom đạn độ dội, Chính trị viên Nguyễn Viết Xuân không hề nao núng. Anh rời khỏi hầm chỉ huy, hiên ngang đi dọc các công sự, công khai đứng trên sườn đồi để quan sát hướng bay của địch và trực tiếp chỉ huy chiến đấu. Hình ảnh người chính trị viên dáng người cao gầy, tay cầm cờ chỉ huy, bình tĩnh giữa làn mưa đạn đã truyền một luồng điện quả cảm vào tim mỗi chiến sĩ pháo thủ. Dưới sự chỉ huy của anh, đại đội đã hiệp đồng chặt chẽ, bắn cháy ngay tại chỗ một chiếc máy bay phản lực Mỹ ngay trong loạt đạn đầu tiên.



