Trận chiến sinh tử trên Đường số 5 và bản lĩnh người Tiểu đội trưởng
Ký ức oanh liệt năm 1974 của Tiểu đội trưởng du kích Rơ Mah Hrit, người con kiên trung gác lại tuổi trẻ để bám trụ hỏa tuyến bảo vệ quê hương Ia Grai
Tháng 3 năm 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn quyết liệt và cam go nhất tại chiến trường Tây Nguyên, chàng thanh niên 27 tuổi Rơ Mah Hrit nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của non sông đã hăng hái tham gia vào hàng ngũ Xã đội Ia Grai [IG]. Bằng sự mưu trí, gan dạ và dòng máu quật cường của mảnh đất đại ngàn bazan, bác nhanh chóng khẳng định bản lĩnh chiến đấu và được tin tưởng giao trọng trách Tiểu đội trưởng du kích [IG].
Vào mùa xuân năm 1974, trong một trận chiến đấu trực diện, nảy lửa với kẻ thù nhằm đánh chặn các đợt càn quét, bảo vệ mạch máu giao thông chiến lược tại khu vực Đường số 5, Tiểu đội trưởng Rơ Mah Hrit đã bị thương rất nặng khi đang chỉ huy đơn vị bám trận địa [IG]. Trận hỏa lực nghiệt ngã của kẻ thù năm ấy đã găm những mảnh đạn tàn khốc trực tiếp vào vùng đầu và mặt của người chỉ huy trẻ: một vết thương ở chẩm trái, một vết thương xuyên vào xương chũm trái và một vết đạn găm dưới xương hàm trái [IG]. Dù chịu nỗi đau thể xác xé thịt và máu nhuộm đỏ màu đất hỏa tuyến, bác vẫn kiên cường giữ vững tay súng cùng đồng đội giữ vững trận địa đến hơi thở cuối cùng [IG]. Chiến công anh hùng năm ấy đã viết nên khúc tráng ca oai hùng của lực lượng dân quân du kích tỉnh Gia Lai thời hoa lửa [IG].



