Cựu chiến binh

Trận chiến tại chiến trường Phú Yên

Bác Lê Bỉnh Luận, sinh năm 1958, nhập ngũ năm 1973 và tham gia chiến đấu tại chiến trường Phú Yên trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Thuộc đơn vị Trường VH QĐ2, bác giữ chức vụ CS, cấp bậc H1. Trận đánh tại đồi Trăng vào năm 1974 là một trong những kỷ niệm sâu sắc nhất của bác, khi đồng đội và bác phải đối mặt với pháo kích dữ dội của quân địch. Bác cùng các chiến sĩ kiên cường bảo vệ vị trí, cứu đồng đội bị thương và giữ vững tinh thần đồng đội. Sau khi xuất ngũ năm 1977, bác được trao Huân chươn

Thanh Hóa24/12/2025Nguyễn Thị Thúy (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp bác Lê Bỉnh Luận vào một buổi chiều ở thôn Hạ Vũ 1. Bác ngồi thẳng lưng, ánh mắt vừa dịu dàng vừa kiên định, như đang hồi tưởng lại những ngày tháng gian khổ nơi chiến trường Phú Yên. Bác bắt đầu kể:

"Năm 1974, đơn vị chúng tôi được lệnh tiến công và chiếm lĩnh đồi Trăng, một vị trí chiến lược mà quân địch bảo vệ rất vững chắc. Khi vừa tiếp cận, pháo địch bắn dữ dội, mảnh bom bay tứ tung. Tôi cùng các đồng đội phải nhanh chóng tìm nơi trú ẩn và vẫn cố gắng tiếp cận những chiến sĩ bị thương trên chiến trường."

Bác ngừng lại một chút, hít sâu rồi tiếp: "Tôi còn nhớ rõ cảm giác lúc ấy. Một đồng đội trẻ bị trúng mảnh đạn ngay giữa đêm. Không một chút do dự, tôi và hai chiến sĩ khác băng qua bãi đất đầy mìn, kéo cậu ấy về vị trí an toàn. Tim đập thình thịch, bom nổ liên hồi, nhưng chúng tôi chỉ nghĩ đến việc phải cứu đồng đội."

Tôi hỏi bác có khoảnh khắc nào khiến bác nhớ nhất không. Bác cười buồn: "Đó không phải là lúc nhận Huân chương Chiến sĩ đâu, mà là khi tất cả chúng tôi đứng lại sau trận đánh, nhìn quanh và thấy những đồng đội còn sống, những chiến hào vẫn vững. Tinh thần đồng đội, lòng quyết tâm và tình yêu nước làm mọi nỗi sợ tan biến."

Bác kể thêm: "Sau trận đồi Trăng, chúng tôi vẫn phải tuần tra khắp khu vực Phú Yên. Mưa bom, khói lửa vẫn luôn hiện hữu, nhưng tôi nhận ra rằng, chỉ cần chúng tôi gắn kết, dẫu khó khăn đến đâu cũng vượt qua. Mỗi lần kể lại, tôi vẫn cảm nhận được sức mạnh của những ngày tháng ấy, sức mạnh của tinh thần 'thời hoa lửa'."

Câu chuyện của bác Lê Bỉnh Luận không chỉ là ký ức về một trận đánh ác liệt, mà còn là minh chứng cho sự kiên cường, hy sinh thầm lặng và tinh thần đồng đội của những chiến sĩ Trường VH QĐ2. Qua ánh mắt và giọng kể của bác, tôi cảm nhận trọn vẹn niềm tự hào và lòng quyết tâm của thế hệ ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn