TRẬN CHIẾN TRÊN SÔNG BẠCH ĐẰNG
TRẬN CHIẾN TRÊN SÔNG BẠCH ĐẰNG
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
TRẬN CHIẾN TRÊN SÔNG BẠCH ĐẰNG
***************

Gió sông thổi lồng lộng trên Sông Bạch Đằng, mang theo vị mặn của biển và mùi bùn non ngai ngái. Trời còn chưa sáng hẳn, mặt nước phẳng lặng như đang nín thở chờ một điều gì đó.Bên bờ lau sậy, Ngô Quyền đứng lặng, mắt nhìn xa xăm. Áo giáp của ông nhuốm màu sương sớm, nhưng ánh mắt thì sáng như lửa.
- “Giờ chưa đến,” ông nói khẽ.
Xung quanh, binh sĩ nín thở. Dưới lòng sông kia, hàng ngàn cọc gỗ nhọn đã được đóng sẵn, ẩn mình dưới làn nước triều đang dâng cao. Tất cả chỉ chờ một thời khắc.Từ phía cửa biển, tiếng trống trận dội vào sương mù.
- Quân Nam Hán kéo đến.
Những chiến thuyền lớn của Lưu Hoằng Tháo nối đuôi nhau tiến vào, cờ xí phấp phới, khí thế ngút trời. Hắn đứng trên mũi thuyền, cười lớn:
- “Quân Giao Chỉ đâu rồi? Ra mà chịu chết!”
Ngô Quyền ra hiệu. Một đội thuyền nhỏ lao ra, đánh vài đòn rồi giả vờ thua, quay đầu bỏ chạy.
- “Đuổi theo!” Lưu Hoằng Tháo quát lớn.
Đoàn thuyền giặc hăm hở tiến sâu vào sông. Nước triều vẫn dâng, che kín mọi hiểm nguy dưới lòng nước.
Mặt trời lên cao.
- Rồi… nước bắt đầu rút.
Ban đầu, chỉ là những gợn sóng lạ. Sau đó, những đầu cọc nhọn dần nhô lên, tua tủa như hàm răng của một con quái vật khổng lồ.
- “Chuyện gì thế này?!” Lưu Hoằng Tháo hét lên.
Nhưng đã quá muộn.Thuyền giặc va vào cọc, vỡ toang. Chiếc nọ đâm vào chiếc kia. Tiếng gỗ gãy, tiếng người la hét hòa thành một cơn hỗn loạn kinh hoàng.
Ngay lúc đó- “Đánh!!!”. (Tiếng hô của Ngô Quyền vang như sấm.)
Từ hai bên bờ, quân ta ào ra như nước vỡ bờ. Tên bay như mưa. Giáo mác sáng loáng. Những con thuyền nhỏ linh hoạt lao vào giữa đám thuyền giặc đang mắc kẹt.
Lưu Hoằng Tháo cố xoay chuyển tình thế, nhưng con thuyền của hắn đã bị cọc đâm thủng. Nước tràn vào, lạnh buốt..Hắn nhìn quanh - chỉ thấy lửa, máu và sự hoảng loạn.
- Một mũi tên bay tới.
Mọi thứ kết thúc.
Chiều buông xuống trên sông Bạch Đằng.Nước lại dâng, cuốn trôi xác giặc và mảnh vỡ. Dòng sông trở lại vẻ yên bình như chưa từng có trận chiến nào xảy ra.
- Ngô Quyền đứng trên bờ, nhìn dòng nước chảy.
Một vị tướng bước đến, cúi đầu:
- “Giặc đã tan.”
Ông khẽ gật đầu. Gió chiều thổi qua, mang theo cảm giác nhẹ nhõm mà sâu xa.
- “Đất nước… từ nay là của người Việt.”
Xa xa, mặt trời đỏ rực lặn xuống, nhuộm cả dòng sông thành màu lửa—một màu của chiến thắng, của máu, và của một thời kỳ mới vừa bắt đầu.


