Trận chiến trong nghĩa trang và lòng dũng cảm của người liên lạc
Nghĩa trang Bình Hưng Hòa những năm 60 là một chiến trường không tiếng súng nhưng đầy rẫy sự nguy hiểm. Anh thiếu niên liên lạc tên Bình, khi ấy mới 14 tuổi, nhớ lại những lần phải lẩn trốn trong những ngôi mộ để chuyển tài liệu từ khu vực nội thành ra căn cứ ngoại vi. Anh kể về những đêm mưa dầm, anh phải nằm áp sát vào lớp cỏ sũng nước để tránh ánh đèn pha từ trực thăng Mỹ.
"Tôi thường mang theo một chiếc túi giả đựng nhang đèn để đóng vai một đứa trẻ đi thăm mộ người thân," Bình kể. Có lần anh suýt bị bắt khi gặp một toán lính tuần tra, nhưng nhờ sự nhanh trí, anh đã giả vờ khóc lóc thảm thiết bên một ngôi mộ vô danh khiến chúng lơi lỏng cảnh giác. Bình là chứng nhân cho sự trưởng thành sớm của một thế hệ "tuổi nhỏ chí lớn". Với những liên lạc viên như anh, sự an toàn của tài liệu quan trọng hơn cả mạng sống. Những bước chân nhỏ bé của Bình trên vùng đất của người chết đã góp phần mang lại sự sống và chiến thắng cho các đơn vị đang chờ lệnh tấn công ở phía bên kia ranh giới thành phố.



