TRẬN CHIẾN VỚI ĐÓI NGHÈO
Chiến tranh kết thúc, tiếng súng đã lùi vào quá khứ, nhưng với cựu chiến binh Đường Xuân Tam, một cuộc chiến mới lại bắt đầu. Đó không còn là cuộc chiến với bom đạn, với máy bay hay quân thù, mà là cuộc chiến với đói nghèo, thiếu thốn và những khó khăn của cuộc sống sau chiến tranh.
Ông từng chia sẻ rằng, ngày rời quân ngũ trở về quê hương Sơn Thành, điều ông mang theo không phải là của cải hay tài sản. Trong ba lô của người lính chỉ có vài bộ quân phục đã bạc màu, những tấm huân chương, giấy khen và trên cơ thể là những vết thương vẫn còn nhức nhối mỗi khi trái gió trở trời. Chiến tranh đã đi qua, nhưng những di chứng của nó vẫn còn hiện hữu trong từng bước chân của người lính.
Quê hương ngày ấy cũng vừa bước ra khỏi chiến tranh.
Ruộng đồng còn nhiều khó khăn.
Đời sống Nhân dân còn thiếu thốn.
Gia đình ông cũng không khá hơn.
Người mẹ già đã nhiều năm tần tảo chờ con trở về. Cả gia đình chỉ trông vào vài sào ruộng, cuộc sống quanh năm chật vật. Những năm đầu sau giải phóng, đất nước còn trong thời kỳ bao cấp, thiếu thốn từ hạt gạo, tấm vải đến các nhu yếu phẩm hằng ngày. Có những bữa cơm chỉ có rau rừng, khoai, sắn để chống đói.
Nhìn hoàn cảnh ấy, ông Tam hiểu rằng nếu chỉ bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì gia đình sẽ mãi nghèo khó.
Người lính năm nào lại một lần nữa tự nhủ:
"Trong chiến tranh mình không đầu hàng bom đạn, thì trong thời bình cũng không được đầu hàng cái nghèo."
Chính suy nghĩ ấy đã trở thành động lực để ông bắt đầu "trận chiến" mới.
Ông không cho phép mình sống dựa vào thành tích hay những phần thưởng đã đạt được trong quá khứ. Hai danh hiệu Dũng sĩ diệt Mỹ không giúp cuộc sống khá hơn nếu bản thân không chịu lao động. Vì thế, ngay sau khi ổn định cuộc sống, ông bắt tay vào làm ruộng, chăn nuôi và tìm mọi cách phát triển kinh tế gia đình.
Có những ngày ông làm việc từ khi trời chưa sáng đến lúc tối mịt mới trở về.
Đôi bàn tay từng cầm súng nay cầm cuốc, cầm xẻng.
Đôi vai từng mang ba lô hành quân nay gánh phân, gánh lúa.
Những vết thương chiến tranh nhiều lúc đau nhức khiến việc lao động càng thêm vất vả. Nhưng chưa bao giờ ông nghĩ đến việc bỏ cuộc.
Ông thường nói rằng, nếu ngày trước có thể vượt qua những trận bom ở Quảng Trị thì những khó khăn trong lao động cũng không thể làm người lính chùn bước.
Điều giúp ông vượt qua tất cả chính là ý chí được rèn luyện trong quân ngũ.
Trong chiến tranh, người lính học cách kiên trì.
Trong thời bình, chính sự kiên trì ấy lại giúp ông vượt qua nghèo khó.
Ông luôn tin rằng, không có thành quả nào đến từ sự lười biếng. Muốn có cuộc sống tốt hơn thì phải dám nghĩ, dám làm và chấp nhận gian khổ.
Những năm tháng đầu sau khi trở về, cuộc sống còn rất nhiều thử thách. Có lúc mùa màng thất bát, có khi chăn nuôi gặp dịch bệnh, công sức bỏ ra gần như mất trắng. Nhưng ông không nản lòng. Hết vụ này đến vụ khác, ông tiếp tục lao động, tích lũy kinh nghiệm và tìm hướng phát triển phù hợp.
Ông cũng luôn động viên vợ con không được bi quan trước khó khăn.
Theo ông, nghèo không phải là điều đáng xấu hổ.
Điều đáng sợ nhất là mất ý chí vươn lên.
Chính từ suy nghĩ ấy, gia đình ông từng bước ổn định cuộc sống. Sau này, ông cùng vợ mạnh dạn lên vùng Chóp Vàng khai hoang, mở rộng diện tích sản xuất, tạo dựng cơ ngơi từ chính đôi bàn tay lao động của mình.
Đó là bước ngoặt quan trọng mở đầu cho hành trình xây dựng kinh tế gia đình sau chiến tranh.
Nhìn lại chặng đường đã qua, ông Tam thường ví cuộc sống của mình như hai cuộc chiến.
Cuộc chiến thứ nhất là bảo vệ Tổ quốc.
Cuộc chiến thứ hai là xây dựng cuộc sống.
Ở cả hai cuộc chiến ấy, điều giúp ông chiến thắng đều không phải là may mắn, mà là ý chí, nghị lực và tinh thần không bao giờ đầu hàng trước khó khăn.
Ngày nay, khi kể lại câu chuyện ấy cho thế hệ trẻ, ông không nhắc nhiều đến những gian khổ mình đã trải qua. Ông chỉ mong các bạn trẻ hiểu rằng, hòa bình không có nghĩa là cuộc sống sẽ tự nhiên đủ đầy. Mỗi thế hệ đều có những thử thách riêng. Nếu thế hệ cha anh chiến đấu bằng súng đạn thì thế hệ hôm nay phải chiến đấu bằng tri thức, lao động và sự sáng tạo để xây dựng quê hương ngày càng giàu mạnh.
Đối với cựu chiến binh Đường Xuân Tam, chiến thắng cái nghèo cũng là một chiến công đáng tự hào. Bởi đó là chiến thắng của ý chí, của tinh thần Bộ đội Cụ Hồ không khuất phục trước bất kỳ hoàn cảnh nào.
Thông điệp gửi thế hệ trẻ
"Chiến tranh đã dạy bác rằng không có khó khăn nào không thể vượt qua nếu mình có ý chí. Hôm nay, các cháu không còn phải cầm súng, nhưng sẽ phải đối mặt với nhiều thử thách khác trong học tập, lập nghiệp và cuộc sống. Đừng sợ nghèo, đừng sợ thất bại. Chỉ cần chăm chỉ lao động, không ngừng học hỏi và giữ vững niềm tin, các cháu sẽ tạo dựng được tương lai bằng chính sức lực và trí tuệ của mình."



