TRẬN CHIẾN VÒNG VÂY AN LỘC NĂM 1972: 30 NGÀY ĐÊM GIỮ CHIẾN HÀO CỦA CHIẾN SĨ BỘ BINH SƯ ĐOÀN 9
Ký ức bám trụ chiến hào dưới làn bão đạn pháo và bom rải thảm của người chiến sĩ bộ binh Sư đoàn 9 tại mặt trận Bình Long - An Lộc năm 1972, chặn đứng các đợt phản kích quy mô lớn của địch.
Mùa hè năm 1972, song song với mặt trận Quảng Trị và Tây Nguyên, chiến trường Đông Nam Bộ bùng nổ khốc liệt với chiến dịch Nguyễn Huệ, trong đó thị xã An Lộc (Bình Long) trở thành tâm điểm của cuộc đụng đầu lịch sử. An Lộc là chốt chặn cuối cùng trên tuyến quốc lộ 13 bảo vệ cửa ngõ phía Bắc Sài Gòn. Để giữ vững vị trí này, quân đội Sài Gòn đã bố trí lực lượng phòng ngự đông đảo, được yểm trợ tối đa bởi hỏa lực không quân Mỹ, bao gồm cả pháo đài bay B-52 ném bom rải thảm liên tục ngày đêm nhằm biến nơi đây thành một "địa ngục trần gian".
Nhiệm vụ của Sư đoàn 9 chủ lực miền Đông là phải tổ chức bao vây, chốt chặn chặt chẽ các ngả đường tiến vào thị xã, đánh bại các đợt tăng viện và nới vây của địch. Ông Phạm Văn Định, khi ấy là một tiểu đội trưởng bộ binh thuộc Sư đoàn 9, đã cùng đồng đội bám trụ trong hệ thống chiến hào chật hẹp bao quanh thị xã suốt hơn một tháng ròng rã dưới trời mưa tầm tã của mùa mưa Nam Bộ.
Lối tác chiến chốt chặn tại An Lộc đặt người lính bộ binh vào một thử thách tột cùng về bản lĩnh chịu đựng. Trong các đường hào ngập ngụa bùn đất, sực mùi thuốc súng và không khí đặc quánh, các chiến sĩ phải chia nhau từng phong lương khô bám đầy nước mưa, giữ cho khẩu súng AK không bị kẹt đạn để sẵn sàng đánh trả các đợt xung phong của đối phương. Địch điên cuồng dội pháo tầm xa và cho xe tăng húc đổ các công sự của ta hòng mở đường máu.
Ông Phạm Văn Định nhớ lại một trận đánh ngột ngạt vào cuối tháng 5 năm 1972 tại khu vực đồn điền cao su phía Đông thị xã. Địch huy động một tiểu đoàn bộ binh có xe tăng yểm trợ ào ạt tràn lên sau một loạt bom rải thảm của B-52. Sức ép của bom nổ khiến vách chiến hào bị sập, chôn vùi hai chiến sĩ trong tiểu đội ông.
Không một chút nao núng, ông Định vừa cào đất cứu đồng đội, vừa vác khẩu súng chống tăng B40 nhoài người lên khỏi mặt đất, bắn một phát chính xác thiêu rụi chiếc xe tăng đi đầu. Chiếc xe dừng lại cháy ngùn ngụt, cản trở đường tiến của các xe phía sau. Ông tiếp tục chỉ huy tiểu đội sử dụng súng đại liên và lựu đạn bắn chặn găm thẳng vào đội hình bộ binh địch, buộc chúng phải tháo chạy rút lui, bỏ lại hàng chục xác chết trên trận địa. Suốt 30 ngày đêm như thế, phân đội của ông đã kiên cường bám chắc trận địa, quyết không lùi một bước trước sức hỏa lực khổng lồ của giặc.
Cuộc bám trụ anh dũng của các chiến sĩ Sư đoàn 9 tại mặt trận An Lộc năm 1972 đã chứng minh bản lĩnh thép và nghệ thuật tác chiến vây hãm kiên cường của quân đội ta. Trận đánh đã làm tiêu hao lớn sinh lực địch, giáng một đòn mạnh mẽ vào hệ thống phòng thủ vòng ngoài của bộ máy quân sự Sài Gòn, tạo tiền đề quan trọng cho các chiến dịch tiến công sau này.
Chiến tranh lùi xa vào quá khứ, cựu chiến binh Phạm Văn Định trở về sống một cuộc đời bình dị, chân chất tại quê nhà Nam Bộ. Những vết thương trên cơ thể mỗi khi trái gió trở trời và ký ức về những ngày bám hào trong lòng đất cháy An Lộc luôn là niềm tự hào lớn lao của ông, là biểu tượng bất diệt cho ý chí kiên trung của một thế hệ không bao giờ chịu khuất phục.


