TRẬN CÔ TÔ – TRẬN ĐÁNH CUỐI CÙNG
TRẬN CÔ TÔ – TRẬN ĐÁNH CUỐI CÙNG
Nếu Giang Mỗ là nơi Cù Chính Lan lập chiến công nổi tiếng, thì Cô Tô là nơi cuộc đời chiến đấu của anh khép lại.
Ngày 29-12-1951, Cù Chính Lan tham gia trận đánh đồn Cô Tô trong Chiến dịch Hòa Bình. Đây là trận đánh cuối cùng của người chiến sĩ trẻ.
Trận chiến diễn ra quyết liệt. Đồn địch có hệ thống phòng thủ, trong đó có những lớp rào dây thép gai gây khó khăn cho bộ đội tiến công.
Cù Chính Lan cùng đồng đội phải tìm cách phá các chướng ngại vật để mở đường.
Trong quá trình chiến đấu, anh bị thương.
Nhưng vết thương không khiến anh rời trận địa.
Anh tiếp tục tiến lên phá rào, mở đường cho đơn vị. Sau đó anh lại bị thương lần thứ hai. Vẫn không rời vị trí, anh tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ.
Đến lần thứ ba, Cù Chính Lan bị thương nặng.
Trong hoàn cảnh ấy, điều mà người ta thường nghĩ đến là tìm cách đưa người bị thương ra khỏi trận địa. Nhưng Cù Chính Lan vẫn muốn ở lại. Anh nằm tại chỗ, chỉ hướng tiến cho đồng đội và động viên anh em tiếp tục chiến đấu.
Trận đánh kết thúc thắng lợi.
Nhưng cũng là lúc Cù Chính Lan trút hơi thở cuối cùng.
Anh hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Nếu chỉ nhìn vào con số 21, người ta có thể thấy cuộc đời ấy quá ngắn. Nhưng khi nhìn vào những gì anh đã làm từ năm 1946 đến cuối năm 1951, ta thấy một tuổi trẻ được sống với một lý tưởng rất rõ ràng.
Cù Chính Lan không có cơ hội trải qua những năm tháng hòa bình. Anh không có gia đình riêng, không có những dự định cá nhân kéo dài nhiều năm.
Nhưng anh đã có đồng đội, có lý tưởng và có một nhiệm vụ mà anh đặt lên trên sự an toàn của bản thân.
Trận Cô Tô cho thấy phẩm chất ấy rõ ràng nhất.
Ngay cả khi bị thương nặng, anh vẫn nghĩ đến hướng tiến của đơn vị. Điều cuối cùng anh làm không phải là than đau hay tìm cách rời khỏi chiến trường, mà là động viên đồng đội hoàn thành nhiệm vụ.
Đó là hình ảnh khiến tên tuổi Cù Chính Lan trở nên đặc biệt.
Anh không chỉ hy sinh trong một trận đánh. Anh hy sinh sau khi đã hoàn thành nhiệm vụ và giúp đồng đội tiếp tục tiến lên.
Ngày nay, khi nhắc đến Cù Chính Lan, nhiều người nhớ đến chiếc xe tăng ở Giang Mỗ. Nhưng câu chuyện về anh sẽ không đầy đủ nếu thiếu trận Cô Tô.
Bởi Giang Mỗ cho thấy lòng dũng cảm của anh.
Còn Cô Tô cho thấy sự tận cùng của tinh thần trách nhiệm.
Một người lính đã chiến đấu đến giây phút cuối cùng.



