1. Ký ức từ dòng sông máu Thạch Hãn
Ông Trần Công Thành nhập ngũ những năm đầu thập niên 70, trực tiếp cầm súng bảo vệ Thành cổ Quảng Trị trong "mùa hè đỏ lửa" 1972. Giữa làn mưa bom bão đạn, ông đã chứng kiến những người anh em, đồng đội cùng mâm pháo, cùng chiến hào ngã xuống ngay trước mắt mình.Khi hòa bình lập lại, trong khi bạn bè chọn trở về quê hương xây dựng kinh tế, ông Thành lại mang một nỗi niềm đau đáu. Ông không đành lòng rời xa mảnh đất nơi máu thịt đồng đội mình đã hòa tan vào đất đá, vào dòng sông Thạch Hãn mênh mang.
2. "Người quản gia" của hàng ngàn liệt sĩÔng tình nguyện xin làm quản trang tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Trường Sơn và sau này là các nghĩa trang tại địa phương. Với ông, đây không phải là một công việc hành chính, mà là một nhiệm vụ thiêng liêng của người còn sống đối với người đã khuất.
Chăm sóc tận tâm: Dù nắng cháy hay mưa dầm, người ta vẫn thấy dáng hình gầy gò của ông lặng lẽ đi giữa những hàng bia mộ trắng xóa. Ông tỉ mẩn nhổ từng ngọn cỏ, lau sạch từng bát hương và thắp nhang cho từng ngôi mộ, kể cả những ngôi mộ chưa biết tên.
Điểm tựa cho thân nhân: Ông là người thuộc nằm lòng sơ đồ nghĩa trang. Mỗi khi có gia đình liệt sĩ từ phương xa đến tìm con, tìm chồng, ông lại là người dẫn đường, an ủi và chia sẻ những câu chuyện về tình đồng đội năm xưa, giúp họ vơi đi nỗi đau mất mát.
3. Nghĩa tình đồng đội không bao giờ tắtCựu chiến binh Trần Công Thành sống một cuộc đời vô cùng giản dị trong gian nhà nhỏ gần nghĩa trang. Ông coi các liệt sĩ như người thân trong gia đình. Đêm đêm, ông vẫn thường dạo quanh các hàng mộ, thì thầm trò chuyện như thể các anh vẫn còn đó, vẫn đang nghe ông kể về sự đổi thay của đất nước.Ông tâm sự: "Các anh ấy nằm đây là để chúng ta được sống. Tôi ở đây để các anh ấy không thấy cô đơn, để sưởi ấm cho những linh hồn đã hiến dâng cả thanh xuân cho Tổ quốc".