Anh hùng Lực lượng vũ trang

TRẦN CỪ – LẤY THÂN MÌNH BỊT HỎA ĐIỂM

Một người chỉ huy đã lựa chọn cách dùng chính thân mình để mở đường cho đồng đội. Người đó là anh hùng Trần Cừ.

Tuyên Quang18/08/2026Xã Ba Dinh (Đoàn xã Ba Dinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
TRẦN CỪ – LẤY THÂN MÌNH BỊT HỎA ĐIỂM

Trong Chiến dịch Biên giới Thu – Đông năm 1950, Trần Cừ là Đại đội trưởng Đại đội 336, Trung đoàn 209.

Ngày 16/9/1950, quân ta bắt đầu tiến công cứ điểm Đông Khê.

Đông Khê được quân Pháp xây dựng thành một cứ điểm phòng ngự mạnh. Quân ta phải từng bước đánh chiếm các vị trí vòng ngoài rồi tiến sâu vào trung tâm.

Trần Cừ trực tiếp chỉ huy bộ đội.

Ông đến từng ụ chiến đấu, động viên chiến sĩ, tổ chức lực lượng và tìm cách vượt qua hệ thống phòng ngự của địch.

Trận đánh kéo dài.

Địch chống trả dữ dội.

Nhiều chiến sĩ bị thương.

Nhưng Trần Cừ vẫn bám sát đội hình.

Đến rạng sáng ngày 17/9, mục tiêu vẫn chưa hoàn toàn bị tiêu diệt. Ông tổ chức cho đơn vị rút kinh nghiệm, củng cố quyết tâm rồi tiếp tục tiến công.

Khi bộ đội tiến gần hầm chỉ huy địch, hỏa lực từ các lỗ châu mai liên tục bắn ra.

Một hỏa điểm có thể khiến cả mũi tiến công bị chặn lại.

Trần Cừ bị thương ở chân nhưng vẫn tiếp tục chỉ huy.

Khi thời cơ xuất hiện, ông lao lên phía trước, ném quả thủ pháo cuối cùng vào lỗ châu mai.

Rồi ông dùng chính thân mình bịt kín hỏa điểm.

Theo tư liệu Báo Quân đội nhân dân, trước thời khắc hy sinh, Trần Cừ đã hô những khẩu hiệu thể hiện niềm tin vào cách mạng. Hành động của ông tạo điều kiện để đồng đội xông lên tiêu diệt lực lượng địch cố thủ.

Sau trận đánh, Trần Cừ được truy tặng Huân chương và danh hiệu Anh hùng.

Điều đặc biệt của câu chuyện Đông Khê là trong cùng một trận đánh, ba chiến sĩ sau này được tuyên dương Anh hùng – La Văn Cầu, Trần Cừ và Lý Viết Mưu – đã lập những chiến công đặc biệt.

Nhưng nếu nhìn sâu hơn, chúng ta sẽ thấy một điều:

Họ không chiến đấu để trở thành anh hùng.

Họ chiến đấu vì nhiệm vụ.

Vì đồng đội.

Và vì mục tiêu chung.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn