TRẬN CUỐI CÙNG CỦA CUỘC CHIẾN 30 NĂM
Lúc 20 giờ đêm 30-4-1975, một cuộc hội ý lịch sử. Đồng chí Năm Xương, Tỉnh đội trưởng gọi tôi họp bàn kế hoạch cho ngày 1-5 và giao nhiệm vụ cho lực lượng vũ trang của huyện Giồng Trôm bằng mọi cách phối hợp với lực lượng quần chúng phải giải phóng toàn huyện trước 12 giờ ngày 1-5. Ở huyện Giồng Trôm đ/c Mười Hùng (Bí thư Huyện ủy) tổ chức họp một số đ/c Huyện ủy và trong Ban Thường vụ quyết định giải phóng huyện bằng 3 cánh quân: điều lực lượng đại đội cơ động của địa phương quân huyện nằm ở lộ quẹo Tân Thanh giáp Tân Hào nhanh chóng về tiếp cận thị trấn phối hợp lực lượng công an vũ trang huyện, đặc công, trung đội trinh sát cùng du kích thị trấn bám sát các mục tiêu. Lực lượng công an tiếp cận chi cảnh sát, địa phương quân, trinh sát, du kích thị trấn án ngữ phía cầu Phước Thiện đối diện với dinh quận Giồng Trôm, đặc biệt phân đội đặc công phải tìm, những nơi cao điểm mà bố trí B40, B41 trên đó để khi có tình huống xảy ra thì sẵn sàng chiến đấu. Đến 5 giờ sáng ngày 1-5 mọi phương án tiếp cận các mục tiêu đã được thực hiện theo chỉ đạo. Tại chi khu Phước Hưng (bây giờ là xã Phước Long) đ/c Sáu Thắng (Nguyễn Văn Thới) ủy viên Ban Thường vụ Huyện ủy cùng với đ/c Năm Đua sử dụng lực lượng tại chỗ giải phóng chi khu.
Trong đêm 30-4 tên thiếu tá Nô còn ngoan cố dùng pháo 105 ly ở ụ pháo Giồng Trôm và Đồng Gò bắn rải rát ở vùng ven thị trấn và vùng giải phóng. Lúc 23 giờ tôi bàn cho máy bộ đàn liên lạc thiếu tá Nô để nói chuyện. Khi gặp, tôi nói: "Tôi đại diện cho Mặt trận, giải phóng và lực lượng vũ trang huyện Giồng Trôm báo cho anh biết là Tổng thống Dương Văn Minh của các anh đã đầu hàng", thiếu tá Nô đáp lại ngay "Tôi biết nhưng chỉ huy trực tiếp của tôi chưa cho lệnh đầu hàng, nên tôi chưa dám". Sau đó hẹn gặp đại diện của Mặt trận giải phóng Giồng Trôm vào 6 giờ sáng ngày 1-5 rồi bỏ máy, không tiếp nữa.
6 giờ 10 phút, tôi rời khỏi Lương Qưới về thị trấn Giồng Trôm gặp đ/c Ba Thanh là Bí thư thị trấn, đ/c Hai Nghĩa, đ/c Khởi Nghĩa, đ/c Ba Điền ở khu vực này. Đ/c Ba Thanh báo cáo với tôi là "có đưa cơ sở gặp tên quận Nô và quận Nô xin đầu hàng". Chúng tôi hội ý bàn kế hoạch tiếp quản, đoàn cán bộ gồm có tôi, và đ/c Ba Thanh, đ/c Hai Nghĩa, đ/c Ba Phong cùng 6 cán bộ quân sự đi thẳng vô dinh quận, trung tá Khải là tổ trưởng tổ liên hợp quân sự hai bên, thiếu tá Nô cùng 8 sĩ quan cấp úy ngụy đứng đón phái đoàn, khi vào đ/c Ba Thanh giới thiệu tôi là chỉ huy trưởng của LLVT quân giải phóng huyện Giồng Trôm và các anh cùng đi trong đoàn. Lúc đó thiếu tá Nô nói với chúng tôi: "Chúng tôi chờ đợi các anh đến để bàn giao". Tôi trả lời: "Các anh chỉ có đầu hàng vô điều kiện mà thôi". Tôi đề nghị anh Nô phải báo cho chúng tôi biết bộ máy hành chánh của ngụy quyền ở đây là bao nhiêu? Ai làm chức vụ gì, quân số ngụy quân, ai chỉ huy, và vũ khí là bao nhiêu các loại và điểm mà các anh không thể thiếu được là toàn bộ hồ sơ của ban II và mạng lưới gián điệp tình báo bao nhiêu, người đó là ai, báo cáo để chúng tôi nắm.
Thiếu tá Nô đứng dậy nói lẩm bẩm không ra lời, tôi thấy rằng không thể ngồi làm việc được nữa, nên mời tất cả các sĩ quan đến điểm do chúng tôi qui định để làm việc tiếp các nội dung đã nêu. Thiếu tá Nô và sĩ quan đi ra khỏi dinh theo đề nghị. Khi ra trước sân quận trung tá Khải nói: "Chúng tôi đã đầu hàng rồi, có gì đâu chỉ huy trưởng cho các anh em kề súng bên chúng tôi". Tôi trả lời: "Anh đã tham gia vào ngụy quân ngụy quyền thì ít nhiều đã có gây nợ máu với nhân dân, giờ đây nhân dân nổi dậy họ sẽ biết anh là sĩ quan có gây nợ máu, nếu để anh đi một mình thì bất lợi cho anh, chúng tôi phải thực hiện tốt 10 điểm của Mặt trận đối với tù binh, hàng binh nên phải bố trí người bảo vệ các anh".
Quân dân của Giồng Trôm đã dùng sức mạnh tổng hợp với phương châm 2 chân, 3 mũi giáp công, nổi dậy giải phóng toàn huyện Giồng Trôm lúc 6 giờ 45 phút ngày 1-5-1975. Riêng xã Lương Qưới giải phóng vào lúc 15 giờ ngày 30-4-1975.


