TRẦN ĐẠI NGHĨA – NGƯỜI ĐƯA TRÍ TUỆ VÀO CUỘC KHÁNG CHIẾN
Tác giả: Phạm Hữu Hoàn Lớp K15A SP Tin học Trường Đại học Hải Dương
Nếu chiến tranh chỉ được nhìn bằng súng đạn, chúng ta sẽ bỏ qua một mặt trận vô cùng quan trọng: khoa học và kỹ thuật.
Trong những năm kháng chiến chống Pháp, Việt Nam thiếu thốn gần như tất cả. Vũ khí hiện đại không có. Nhà máy công nghiệp quốc phòng gần như chưa tồn tại. Nhưng trong hoàn cảnh ấy, có những người trí thức đã lựa chọn trở về và dùng kiến thức của mình phục vụ đất nước.
Một trong những người tiêu biểu nhất là Trần Đại Nghĩa.
Ông vốn là một kỹ sư, nhà khoa học được đào tạo ở nước ngoài. Khi Cách mạng Tháng Tám thành công, ông trở về nước và tham gia kháng chiến.
Chủ tịch Hồ Chí Minh giao cho ông nhiệm vụ xây dựng ngành quân giới.
Đó là một nhiệm vụ gần như không tưởng.
Không có nhà máy.
Không có đầy đủ máy móc.
Không có nguồn nguyên liệu ổn định.
Nhưng Trần Đại Nghĩa và các cộng sự bắt đầu từ những điều kiện ít ỏi.
Họ nghiên cứu.
Chế tạo.
Thử nghiệm.
Sửa chữa.
Và từng bước xây dựng nền công nghiệp quân giới phục vụ kháng chiến.
Điều đáng khâm phục là ông đã biến tri thức khoa học thành sức mạnh thực tế.
Một loại vũ khí được chế tạo thành công không chỉ giúp bộ đội có thêm phương tiện chiến đấu.
Nó còn chứng minh rằng một đất nước nghèo vẫn có thể làm chủ kỹ thuật nếu có con người và quyết tâm.
Trần Đại Nghĩa sau này được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động, là một trong những nhà khoa học tiêu biểu nhất của Việt Nam thế kỷ XX.
Câu chuyện của ông mở rộng khái niệm về người anh hùng.
Người anh hùng không nhất thiết phải đứng trên chiến hào.
Có thể người ấy đứng trước bàn vẽ.
Có thể cầm dụng cụ kỹ thuật.
Có thể thức suốt đêm bên một bản thiết kế.
Trần Đại Nghĩa đã chiến đấu bằng tri thức. Và ông chứng minh rằng trong một cuộc chiến tranh giữ nước, trí tuệ cũng có thể trở thành một loại vũ khí.



