TRẦN ĐẠI NGHĨA – NGƯỜI KỸ SƯ RỜI NƯỚC NGOÀI ĐỂ TRỞ VỀ CHẾ TẠO VŨ KHÍ CHO TỔ QUỐC
Phạm Ngọc Ly
Trong những năm đầu của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, đất nước vừa giành được độc lập đã phải đối mặt với một cuộc chiến tranh mới. Quân đội còn thiếu thốn đủ thứ, từ vũ khí, đạn dược đến trang thiết bị kỹ thuật. Trong hoàn cảnh ấy, có một người đã từ bỏ một cuộc sống đầy đủ ở nước ngoài để trở về Việt Nam, dùng kiến thức khoa học của mình phục vụ kháng chiến. Đó là Trần Đại Nghĩa.
Trần Đại Nghĩa tên thật là Phạm Quang Lễ, sinh năm 1913 tại Vĩnh Long. Từ nhỏ, ông đã nổi tiếng là người ham học. Sau khi sang Pháp học tập, ông tiếp tục nghiên cứu nhiều lĩnh vực khoa học và kỹ thuật, đặc biệt là cơ khí và vũ khí. Ông từng có cơ hội làm việc trong môi trường khoa học kỹ thuật phát triển của châu Âu, nơi mà điều kiện nghiên cứu và cuộc sống tốt hơn rất nhiều so với Việt Nam lúc bấy giờ.
Nhưng năm 1946, khi đất nước bước vào cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, ông quyết định trở về.
Đây là một quyết định không hề đơn giản.
Ông đang có một cuộc sống ổn định ở nước ngoài, có chuyên môn và có cơ hội phát triển sự nghiệp khoa học. Nhưng ông lựa chọn trở về một đất nước đang thiếu thốn và chuẩn bị bước vào một cuộc chiến lâu dài.
Khi về nước, ông được Chủ tịch Hồ Chí Minh giao nhiệm vụ nghiên cứu, chế tạo vũ khí phục vụ kháng chiến và được đặt tên mới là Trần Đại Nghĩa.
Từ một kỹ sư được đào tạo ở châu Âu, ông bắt đầu làm việc trong những điều kiện hoàn toàn khác. Phòng thí nghiệm thiếu thốn. Nguyên vật liệu khan hiếm. Máy móc hiện đại gần như không có. Nhưng ông cùng các đồng nghiệp vẫn tìm cách tận dụng những thứ có sẵn để nghiên cứu và chế tạo vũ khí.
Đây chính là điểm đặc biệt trong câu chuyện của Trần Đại Nghĩa.
Ông không cầm súng trực tiếp ngoài chiến trường.
Nhưng ông hiểu rằng trong một cuộc chiến, khoa học và kỹ thuật cũng có thể trở thành một loại vũ khí.
Những nghiên cứu của ông và các cộng sự đã góp phần phát triển một số loại vũ khí phục vụ quân đội Việt Nam trong kháng chiến chống Pháp, trong đó có các loại súng và đạn dùng cho pháo binh.
Trong điều kiện thiếu thốn, việc chế tạo được vũ khí trong nước có ý nghĩa rất lớn. Nó giúp quân đội giảm sự phụ thuộc vào nguồn vũ khí bên ngoài và chủ động hơn trong chiến đấu.
Có lẽ điều đáng khâm phục nhất ở Trần Đại Nghĩa không phải chỉ là ông giỏi khoa học.
Mà là ông đã biến kiến thức của mình thành sức mạnh phục vụ đất nước.
Ông có thể lựa chọn ở lại nước ngoài, tiếp tục nghiên cứu trong những phòng thí nghiệm hiện đại. Nhưng ông đã trở về Việt Nam và chấp nhận làm việc trong điều kiện vô cùng khó khăn.
Đó là một kiểu yêu nước rất khác.
Không phải cầm súng.
Không phải trực tiếp xông vào trận địa.
Mà là ngồi hàng giờ bên những bản thiết kế, nghiên cứu từng thông số, tìm cách giải quyết những bài toán kỹ thuật mà đất nước lúc ấy gần như không có đủ điều kiện để thực hiện.
Vì vậy, Trần Đại Nghĩa thường được nhắc đến như một biểu tượng của trí thức Việt Nam dùng khoa học để phục vụ kháng chiến và xây dựng đất nước.
Năm 1948, ông được phong quân hàm Thiếu tướng, trở thành một trong những vị tướng đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam. Sau này, ông tiếp tục giữ nhiều vị trí quan trọng trong lĩnh vực khoa học và kỹ thuật của đất nước.
Nhưng nếu phải chọn một điều đáng nhớ nhất về cuộc đời ông, có lẽ đó là lựa chọn của một người trí thức trước vận mệnh đất nước.
Ở lại hay trở về?
Sự nghiệp cá nhân hay lợi ích của dân tộc?
Trần Đại Nghĩa đã có câu trả lời bằng chính cuộc đời mình.
Ông trở về.
Và ông mang theo thứ vũ khí đặc biệt nhất mà mình có: tri thức.
Ngày nay, khi đất nước không còn chiến tranh, câu chuyện ấy vẫn có ý nghĩa. Bởi nếu trong chiến tranh, Trần Đại Nghĩa dùng khoa học để chế tạo vũ khí bảo vệ đất nước, thì trong thời bình, thế hệ trẻ có thể dùng khoa học, công nghệ và tri thức để xây dựng đất nước mạnh hơn.
Có người bảo vệ Tổ quốc bằng khẩu súng.
Có người bảo vệ Tổ quốc bằng ngoại giao.
Và cũng có những người bảo vệ Tổ quốc bằng những công thức, bản thiết kế và phòng thí nghiệm.
Trần Đại Nghĩa là một trong những người như thế.
Ông cho chúng ta thấy rằng lòng yêu nước không có một hình thức duy nhất. Đôi khi, điều đất nước cần ở một con người không phải là sức mạnh của cơ bắp, mà là kiến thức mà người đó đã dành cả đời để tích lũy.
Và câu chuyện về Trần Đại Nghĩa có lẽ có thể gói lại bằng một hình ảnh rất đẹp:
Một người kỹ sư đã rời những phòng thí nghiệm hiện đại của nước ngoài để trở về giữa núi rừng Việt Bắc, biến tri thức thành vũ khí và biến lòng yêu nước thành những công trình khoa học cụ thể.



