TRẦN ĐẠI NGHĨA: NGƯỜI LÀM NÊN NHỮNG CÚ "SÉT ĐÁNH" GIỮA RỪNG GIÀ
Họ và tên: Nguyễn Ngọc Hà Giang
Lớp: 11A4
Trường: THPT Tiên Du số 1
TRẦN ĐẠI NGHĨA: NGƯỜI LÀM NÊN NHỮNG CÚ "SÉT ĐÁNH" GIỮA RỪNG GIÀ
Năm 1946, Paris hoa lệ vẫn chưa hoàn toàn hồi phục sau Thế chiến II, nhưng với kỹ sư Phạm Quang Lễ, cuộc sống của ông là niềm mơ ước của bao người. Ông là Việt kiều hiếm hoi nắm giữ những vị trí then chốt trong các tập đoàn hàng không và vũ khí hàng đầu của Pháp. Lương của ông mỗi tháng tương đương 22 lượng vàng – một con số đủ để sống vương giả cả đời tại châu Âu.
Thế nhưng, trong căn phòng nhỏ tràn ngập bản vẽ kỹ thuật, người kỹ sư ấy chưa bao giờ nguôi ngoai nỗi đau mất nước. Đêm đêm, ông bí mật thu thập, ghi chép và hệ thống lại hàng ngàn trang tài liệu mật về thuốc nổ và tên lửa. Ông đợi một cơ hội và cơ hội ấy đã đến khi Chủ tịch Hồ Chí Minh sang Pháp. Giữa khung cảnh sang trọng của một buổi tiếp tân, Bác nắm tay ông hỏi khẽ: "Chú Lễ, chú có muốn về giúp nước nhà không?".
Không một giây suy nghĩ, ông đáp: "Thưa Bác, cháu đã chuẩn bị cho ngày này suốt 11 năm qua".
Tháng 11 năm 1946, một chiếc tàu thủy cập bến cảng Hải Phòng. Bước xuống tàu là một người trí thức gầy gò với cặp kính cận dày cộm. Tài sản của ông chẳng có gì ngoài mấy hòm sắt nặng trịch đựng đầy "sách giáo khoa" – thực chất là hơn một tấn tài liệu về vũ khí quân sự.
Để giữ bí mật tuyệt đối, Bác Hồ gọi ông lên và nói:
"Nay chú về đây để làm việc đại nghĩa cho dân tộc, từ nay tên chú sẽ là Trần Đại Nghĩa. Họ Trần là họ của Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn, người đã ba lần đánh tan quân Nguyên Mông".
Từ đó, cái tên Phạm Quang Lễ lùi vào quá khứ, nhường chỗ cho một huyền thoại của ngành Quân giới Việt Nam.
Cuộc kháng chiến bùng nổ. Trần Đại Nghĩa cùng các cộng sự rút vào rừng sâu Việt Bắc. Điều kiện lúc đó vô cùng thê thảm: Máy móc không có, thuốc nổ thiếu thốn, công nhân chủ yếu là những người thợ rèn, thợ nguội chưa từng nhìn thấy một quả tên lửa bao giờ.
Thách thức lớn nhất bấy giờ là xe tăng của thực dân Pháp. Vỏ thép của chúng dày đến mức đạn súng trường ném vào chỉ như "gãi ngứa". Bác Hồ giao chỉ thị: "Bằng mọi giá phải có vũ khí diệt xe tăng".
Đêm đêm dưới ánh đèn dầu tù mù trong hang đá, Trần Đại Nghĩa miệt mài với những công thức toán học phức tạp. Ông phải tính toán sao cho dùng những nguyên liệu thô sơ nhất như sắt vụn, thuốc súng tự chế mà tạo ra được luồng nhiệt cực cao để xuyên thủng thép.
Ngày 3/3/1947 – Khoảnh khắc lịch sử:
Tại vùng Trầm Lộng (Hà Đông), một khẩu súng kỳ lạ hình ống dài được vác lên vai chiến sĩ. Tiếng nổ vang rền, một vệt lửa xanh lét lao vút đi. Chiếc xe tăng mô hình bằng thép dày bị xuyên thủng một lỗ ngọt xớt, lửa cháy rực trời.
Đó là Bazooka "Made in Vietnam". Trận đánh ở chùa Trầm sau đó, chỉ với 2 quả đạn Bazooka, quân ta đã bắn cháy 2 xe tăng Pháp, khiến quân địch hoảng loạn tháo chạy vì không hiểu Việt Minh lấy đâu ra thứ vũ khí hiện đại như vậy.
Chưa dừng lại ở đó, Trần Đại Nghĩa tiếp tục tạo nên kỳ tích với súng không giật SKZ. Đây là loại súng nhẹ đến mức có thể vác vai nhưng sức công phá tương đương đại bác hạng nặng. Trong những trận công đồn, SKZ đã trở thành nỗi khiếp sợ, quét sạch các lô cốt kiên cố của địch.
Sự hy sinh của ông thầm lặng vô cùng. Có những lúc thuốc nổ thử nghiệm phát nổ ngay gần mặt, khiến ông suýt mù lòa. Có những lúc sốt rét rừng hành hạ, ông vẫn nằm trên cáng để chỉ đạo kỹ thuật cho công nhân. Ông sống giản dị đến mức chỉ có một bộ quần áo nâu, đôi dép cao su mòn vẹt, trông không khác gì một người nông dân thực thụ.
Khi hòa bình lập lại, người ta hỏi ông có hối tiếc không khi từ bỏ vinh hoa ở Pháp để về chịu khổ ở rừng? Ông chỉ cười hiền hậu: "Tôi là người Việt Nam, làm việc cho nước mình thì có gì mà hối tiếc?".
Trần Đại Nghĩa không chỉ để lại những khẩu súng, những quả đạn. Ông để lại một bài học về lòng yêu nước sắt son: Khi trí tuệ đỉnh cao được đặt dưới ngọn cờ của lòng đại nghĩa, không một thế lực bạo tàn nào có thể ngăn cản được



