Trần Đại Nghĩa – “Ông vua vũ khí” lơ đễnh trong đời thường
Trên chiến trường, cái tên Trần Đại Nghĩa gắn với Bazooka, súng không giật SKZ và những công trình kỹ thuật quân sự.
Nhưng trở về với gia đình, vị Thiếu tướng – Giáo sư ấy lại có một hình ảnh rất khác.
Vợ ông, bà Nguyễn Thị Khánh, từng nhớ về chồng bằng một nhận xét rất đời thường:
“Ông Nghĩa lơ đễnh lắm.”
Sự “lơ đễnh” ấy phần lớn xuất phát từ khả năng tập trung gần như tuyệt đối vào công việc.
Khi đang suy nghĩ một vấn đề khoa học, Trần Đại Nghĩa có thể quên những việc sinh hoạt xung quanh. Những con số, bản vẽ và bài toán kỹ thuật dường như tiếp tục chạy trong đầu ông ngay cả khi đã rời bàn làm việc.
Điều ấy đôi khi khiến người thân vừa buồn cười vừa phải thông cảm.
Cuộc sống của gia đình ông cũng rất giản dị.
Đó là một sự tương phản đáng chú ý.
Trước khi về nước, Phạm Quang Lễ từng có điều kiện nghề nghiệp rất tốt tại châu Âu. Sau này ông trở thành Thiếu tướng, Giáo sư, Viện sĩ và giữ nhiều trọng trách lớn của nền khoa học Việt Nam.
Nhưng trong đời sống thường ngày, ông không xây dựng cho mình một cuộc sống xa hoa.
Người đàn ông từng tính toán những bài toán liên quan tới thuốc nổ, đường đạn và vũ khí lại có thể quên những chuyện rất nhỏ trong gia đình.
Những hồi ức ấy khiến chân dung Trần Đại Nghĩa trở nên gần gũi hơn.
Phía sau hình ảnh “ông vua vũ khí Việt Nam” không chỉ là một nhà khoa học nổi tiếng.
Còn có một người chồng giản dị, đôi khi đãng trí – bởi trong đầu ông dường như lúc nào cũng còn một bài toán chưa giải xong.



