Trần Đăng Ninh – “Bao Công” của cách mạng Việt Nam, tấm gương chí công vô tư sáng mãi
Là người đọc bài viết về đồng chí Trần Đăng Ninh, tôi thực sự ấn tượng và kính phục trước một cuộc đời cách mạng trọn vẹn, kiên trung và mẫu mực. Qua từng trang viết, hình ảnh một người cộng sản suốt đời tận tụy vì Đảng, vì dân, vì sự nghiệp cách mạng hiện lên vừa lớn lao trong những quyết định lịch sử, vừa gần gũi, giản dị trong đời sống thường ngày.
Từ một thanh niên công nhân in sớm giác ngộ lý tưởng cộng sản, đồng chí Trần Đăng Ninh đã nhanh chóng trưởng thành trong phong trào cách mạng. Khi đọc lại chặng đường hoạt động từ những năm 1930–1940, tôi cảm nhận rõ bản lĩnh và trí tuệ của một cán bộ trẻ tuổi nhưng sớm được Trung ương tin cậy, giao giữ nhiều trọng trách quan trọng của Đảng. Việc đồng chí liên tục đảm nhiệm các vị trí then chốt như Bí thư Xứ ủy Bắc Kỳ, Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng trong bối cảnh cách mạng đầy cam go cho thấy uy tín và năng lực đặc biệt của ông.
Những năm tháng bị thực dân Pháp bắt giam, tra tấn tại Hỏa Lò và Sơn La càng làm nổi bật khí phách của người chiến sĩ cộng sản kiên trung. Là người đọc, tôi thực sự xúc động khi thấy dù trong hoàn cảnh ngục tù khắc nghiệt, đồng chí vẫn giữ vững niềm tin, bí mật tổ chức đấu tranh, góp phần duy trì ngọn lửa cách mạng ngay trong lòng nhà lao đế quốc. Những lần vượt ngục táo bạo của ông không chỉ là hành động dũng cảm, mà còn là biểu tượng của ý chí không khuất phục trước kẻ thù.
Đặc biệt, khi theo dõi phần viết về vai trò của đồng chí Trần Đăng Ninh trên cương vị Trưởng Ban Kiểm tra Trung ương – cơ quan kiểm tra chuyên trách đầu tiên của Đảng – tôi càng thấm thía vì sao ông được nhân dân gọi bằng cái tên đầy kính trọng: “Bao Công” của Việt Nam. Những vụ việc lớn, phức tạp như vụ án “Gián điệp H122”, vụ Trần Dụ Châu hay các vụ việc liên quan đến cán bộ, trí thức, chức sắc tôn giáo đều được đồng chí xử lý với tinh thần thận trọng, khách quan, dựa trên chứng cứ và đặt quyền lợi của cách mạng, của nhân dân lên trên hết. Việc minh oan cho hàng trăm cán bộ trong vụ H122 không chỉ cứu con người khỏi oan sai, mà còn cứu cả niềm tin trong nội bộ, trở thành bài học kinh điển cho công tác kiểm tra, giám sát của Đảng đến tận ngày nay.
Bài viết cũng khiến tôi đặc biệt cảm phục trước đức tính liêm khiết, giản dị và nhân ái của đồng chí Trần Đăng Ninh. Dù giữ cương vị rất cao, ông vẫn sinh hoạt, lao động như mọi cán bộ khác, không nhận bất kỳ sự ưu ái nào cho bản thân. Những câu chuyện nhỏ như nhường ngựa cho cấp dưới, chia sẻ bữa ăn đạm bạc, cởi áo ấm cho chiến sĩ giữa mùa đông hay nghiêm khắc từ chối mọi biểu hiện “chiếu cố” sai nguyên tắc… đã khắc họa rõ nét một nhân cách lớn, sống trọn vẹn với tinh thần “chí công vô tư”.
Khép lại bài viết, trong tôi đọng lại không chỉ là hình ảnh một nhà lãnh đạo tài năng, một cán bộ kiểm tra mẫu mực, mà còn là một con người sống rất thật, rất gần với đồng chí, đồng đội và nhân dân. Những công trình, con đường, ngôi trường mang tên Trần Đăng Ninh hôm nay không chỉ để tưởng nhớ một nhà cách mạng lớn, mà còn nhắc nhở các thế hệ sau về một tấm gương sáng ngời của đạo đức cách mạng, của công lý, kỷ cương và lòng nhân ái – những giá trị còn nguyên ý nghĩa trong công cuộc xây dựng và chỉnh đốn Đảng hiện nay.
Nguồn : ubkttw.vn



