TRẦN ĐĂNG NINH – NGƯỜI CHIẾN SĨ TRÊN MẶT TRẬN HẬU CẦN
Trần Đăng Ninh (1910–1955), tên thật Nguyễn Tuấn Đáng, là nhà cách mạng, tướng lĩnh quân sự và lãnh đạo kiểm tra – thanh tra đầu tiên của Đảng và Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Ông được xem là một trong những cán bộ liêm chính, công minh tiêu biểu của thế hệ cách mạng đầu tiên và được mệnh danh là “Bao Công của Việt Nam
Xuất thân từ công nhân ngành in, ông sớm tham gia phong trào công nhân Hà Nội, được kết nạp vào Đảng Cộng sản Đông Dương (1936). Năm 1940, ông là Ủy viên Xứ ủy Bắc Kỳ, trực tiếp lãnh đạo phong trào Khởi nghĩa Bắc Sơn, góp phần hình thành lực lượng du kích đầu tiên của cách mạng Việt Nam
Sau Cách mạng Tháng Tám 1945, Trần Đăng Ninh được Chủ tịch Hồ Chí Minh giao nhiều trọng trách: tổ chức căn cứ Việt Bắc, phụ trách công tác kiểm tra, thanh tra và hậu cần quân đội. Tháng 10 năm 1948, ông được cử làm Chủ nhiệm đầu tiên của Ủy ban Kiểm tra Trung ương – đặt nền móng cho ngành kiểm tra của Đảng; năm 1950 trở thành Tổng cục trưởng đầu tiên của Tổng cục Cung cấp (Bộ Quốc phòng), tổ chức hậu cần chiến dịch Biên Giới và Điện Biên Phủ sau này.
Ông nổi tiếng với sự liêm khiết và tinh thần thượng tôn pháp lý. Trong vụ án “Gián điệp H122” (1948), ông trực tiếp điều tra, phát hiện các sai phạm trong quá trình thẩm vấn và minh oan cho hàng trăm cán bộ, trở thành biểu tượng công minh của ngành kiểm tra, thanh tra. Cách làm khách quan, khoa học của ông được coi là mẫu mực nghề nghiệp cho đến nay.
Trần Đăng Ninh qua đời năm 1955 ở tuổi 45. Tên ông được đặt cho nhiều đường phố, trường học và Khu tưởng niệm tại Ứng Thiên (Hà Nội). Năm 2003, Đảng và Nhà nước truy tặng ông Huân chương Sao Vàng – phần thưởng cao quý nhất của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.


