TRẦN ĐĂNG NINH – NGƯỜI LO CHO “ĐƯỜNG RA TRẬN”
NGƯỜI LO CHO “ĐƯỜNG RA TRẬN”
Có một câu hỏi tưởng như rất đơn giản nhưng lại quyết định sự sống còn của một chiến dịch:
Bộ đội lấy gì để ăn? Đạn dược lấy đâu để bắn? Thương binh được đưa về đâu?
Đó là công việc của hậu cần.
Trong cuộc kháng chiến chống Pháp, Trần Đăng Ninh là một trong những cán bộ có vai trò quan trọng trong công tác hậu cần quân đội.
Đặc biệt trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, vấn đề hậu cần vô cùng khó khăn.
Chiến trường cách xa hậu phương. Đường đi hiểm trở. Núi cao, vực sâu. Quân đội cần một khối lượng rất lớn lương thực, đạn dược, thuốc men và các vật chất khác.
Hàng vạn dân công, thanh niên xung phong và bộ đội vận tải phải vượt núi, băng rừng.
Những chiếc xe đạp thồ chở gạo.
Những đoàn ngựa thồ mang đạn.
Những đôi vai người dân gánh hàng vượt qua những con đường dốc.
Phía trước là Điện Biên.
Phía sau là hậu phương.
Trần Đăng Ninh cùng các cơ quan hậu cần phải tổ chức, điều phối để dòng người và vật chất liên tục hướng về chiến trường.
Một chiến sĩ ngoài mặt trận có thể chiến đấu suốt nhiều giờ, nhưng nếu không có lương thực và đạn dược, sức chiến đấu sẽ nhanh chóng giảm sút.
Vì vậy, hậu cần chính là một “mặt trận” đặc biệt.
Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, hàng trăm nghìn dân công và thanh niên xung phong đã tham gia bảo đảm hậu cần. Các tư liệu về chiến dịch ghi nhận trên 260.000 dân công, thanh niên xung phong đã hướng về Điện Biên phục vụ chiến đấu.
Họ đi trong mưa, trong rét, dưới bom đạn.
Có người không bao giờ trở về.
Nhưng từng gánh gạo, từng viên đạn, từng chuyến hàng đều góp phần nuôi dưỡng sức mạnh chiến đấu.
Câu chuyện về Trần Đăng Ninh và những người làm hậu cần nhắc chúng ta rằng:
Chiến thắng không chỉ được tạo nên bởi những người bóp cò súng. Nó còn được tạo nên bởi những người âm thầm đưa từng hạt gạo, từng viên đạn vượt núi đến chiến trường.


