Cựu chiến binh

Trận đánh ác liệt những năm 70

Màn sương buổi sớm còn phủ kín những triền đồi thì tiếng pháo đã dội vang khắp núi rừng. Mặt đất rung lên từng hồi, cây rừng nghiêng ngả, đất đá tung mù mịt. Trong công sự chật hẹp, những người lính siết chặt tay súng, bình tĩnh chờ mệnh lệnh.

Tuyên Quang02/07/2026Lại Văn Kiên (Đoàn xã Hùng An)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Màn sương buổi sớm còn phủ kín những triền đồi thì tiếng pháo đã dội vang khắp núi rừng. Mặt đất rung lên từng hồi, cây rừng nghiêng ngả, đất đá tung mù mịt. Trong công sự chật hẹp, những người lính siết chặt tay súng, bình tĩnh chờ mệnh lệnh.

Tiểu đội trưởng Hoàng Đình Phát (Sinh năm 1943, nhập ngũ năm 1963, hiện là CCB thôn Tân Thắng xã Hùng An)

nhìn từng đồng đội rồi nói ngắn gọn:

"Giữ vững trận địa. Bảo vệ đồng đội bên cạnh mình."

Không ai hô vang khẩu hiệu. Chỉ có những cái gật đầu dứt khoát.

Sau nhiều giờ hỏa lực dữ dội, khói bụi phủ kín chiến hào. Công sự sụt lở, dây thông tin nhiều lần bị đứt. Người lính thông tin lao đi nối lại đường dây dưới làn đạn. Tổ quân y nhanh chóng băng bó cho người bị thương ngay trong hầm. Những người lính hậu cần tranh thủ lúc hỏa lực tạm ngớt để đưa nước uống và cơ số đạn lên phía trước.

Mỗi người một nhiệm vụ, nhưng tất cả đều chung một quyết tâm giữ vững vị trí được giao.

Giữa lúc trận đánh diễn ra căng thẳng, một chiến sĩ trẻ phát hiện người đồng đội bị thương nằm giữa đoạn giao thông hào bị đất đá vùi lấp. Không chần chừ, anh cùng hai đồng đội bò tới, đưa người bị thương về nơi an toàn. Họ hiểu rằng, trong chiến tranh, tình đồng đội nhiều khi chính là sức mạnh lớn nhất.

Đến chiều, tiếng pháo thưa dần. Trận địa vẫn còn ngổn ngang đất đá. Những người lính còn lại lặng lẽ kiểm tra quân số, tìm kiếm đồng đội và sửa lại công sự. Không ai nói nhiều, nhưng trong ánh mắt mỗi người đều hiện rõ sự mệt mỏi và quyết tâm tiếp tục nhiệm vụ.

Nhiều năm sau, khi mái tóc đã bạc, những người lính năm xưa trở lại nơi từng diễn ra trận chiến. Cây rừng đã xanh trở lại, chim hót trên những sườn đồi từng bị bom đạn cày xới.

Một cựu chiến binh cúi xuống nhặt một mảnh đá, lặng im rất lâu rồi nói:

"Thời gian có thể xóa đi dấu vết của chiến tranh trên mặt đất, nhưng không thể xóa ký ức về những đồng đội đã cùng mình vượt qua những ngày ác liệt nhất."

Ông đặt mảnh đá xuống, thắp một nén hương tưởng niệm rồi lặng lẽ rời đi.

Đối với những người lính, điều còn lại sau chiến tranh không chỉ là ký ức về những trận đánh dữ dội, mà còn là tình đồng đội, lòng dũng cảm và khát vọng hòa bình. Đó là những giá trị được đánh đổi bằng tuổi trẻ, mồ hôi và cả sự hy sinh của biết bao con người trong những năm tháng khốc liệt của thập niên 1970.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn