TRẬN ĐÁNH BẮN RƠI MÁY BAY – BẦU TRỜI KHÔNG CÒN CỦA ĐỊCH (1952)
Năm 1952.
Chiến trường Lộc Ninh – Suối Ông Hùng không chỉ có những trận càn dưới đất, mà còn bị địch kiểm soát từ trên không.
Máy bay trinh sát của Pháp ngày ngày bay thấp, quan sát, dò tìm vị trí lực lượng ta.
Chúng nghĩ rằng…
trên bầu trời, chúng là kẻ làm chủ.
Nhưng chúng đã nhầm.
Ngày 28 tháng 10 năm 1952, tại khu vực Trảng Sầm (Đồng Sầm), một chiếc máy bay trinh sát L19 bay thấp để do thám.
Dưới mặt đất, lực lượng du kích Lộc Ninh đã sẵn sàng.
Không có pháo cao xạ.
Không có vũ khí hiện đại.
Chỉ có súng bộ binh…
và sự kiên nhẫn.
Họ chờ.
Chờ đến khi máy bay hạ thấp…
đến khoảng cách có thể bắn trúng.
Rồi tiếng súng vang lên.
Những phát bắn chính xác.
Chiếc máy bay rung lên… rồi lao xuống.
Bầu trời như vỡ tung.
Lần đầu tiên, ngay trên vùng đất này, máy bay địch bị bắn rơi.
Chưa dừng lại ở đó.
Chỉ hai ngày sau – 30/10/1952, du kích Lộc Ninh tiếp tục bắn rơi thêm một máy bay trinh sát khác tại Trâm Sụ.
Hai chiến công liên tiếp.
Không chỉ là chiến thắng quân sự.
Mà là một cú đánh vào tinh thần của địch.
Từ đó, những chuyến bay thấp trở nên dè dặt.
Bầu trời không còn là nơi an toàn tuyệt đối của chúng nữa.
Còn với người dân…
Đó là niềm tin.
Rằng dù không có vũ khí hiện đại…
nhưng nếu biết cách đánh…
ta vẫn có thể chiến thắng.



