Trận Đánh Bằng Giỏ Trầu Và Nước Mắt – Khí Phách Phụ Nữ Gò Quao
Trận Đánh Bằng Giỏ Trầu Và Nước Mắt – Khí Phách Phụ Nữ Gò Quao
Năm 1964, để cứu vãn chiến lược "Chiến tranh đặc biệt" đang trên đà phá sản, Mỹ – Ngụy điên cuồng thực hiện chính sách "đôn quân, bắt lính" nhằm vơ vét sức người cho chiến trường. Tại huyện Gò Quao (Kiên Giang) – vùng đất giàu truyền thống cách mạng với mạng lưới kênh rạch chằng chịt, địch liên tục mở các trận càn quét vào các vùng nông thôn hẻo lánh.
Mục tiêu của chúng trong các trận càn này không chỉ là tìm diệt du kích mà hiểm độc hơn là bắt đi tất cả những thanh niên trai tráng trong làng, từ những cậu bé mới 15, 16 tuổi đến những người đàn ông là trụ cột gia đình, ép họ khoác lên mình bộ quân phục lính cộng hòa để cầm súng bắn lại đồng bào mình.
Cuộc đụng độ nghẹt thở tại bến đò vùng ven
Một buổi sáng mùa hè năm 1964, một đại đội lính bảo an hung hãn từ tỉnh lỵ kéo vào càn quét xã Vĩnh Phước (Gò Quao). Chúng lùng sục khắp các ngõ ngách, bờ tre và bắt đi hơn 20 thanh niên, trói tay họ thành một xâu dài, áp giải ra bến đò để chuẩn bị đưa xuống tàu thủy chở về trung tâm Rạch Giá.
Tiếng khóc than của cha mẹ, vợ con vang vọng cả một khúc sông. Nhận thấy nếu dùng lực lượng vũ tranh du kích nổ súng đánh chặn lúc này sẽ vô cùng nguy hiểm vì địch đông, lại dễ làm các thanh niên bị trúng đạn lạc, Ban binh vận địa phương đã lập tức phát động cuộc đấu tranh trực diện của "Đội quân tóc dài".
Chỉ trong vòng chưa đầy một tiếng đồng hồ, gần 200 bà mẹ, người chị, người vợ từ các ấp chiến lược đã rầm rộ kéo ra, bao vây chặt bến đò. Trên tay họ không có một tấc sắt, một khẩu súng nào, vũ khí duy nhất chỉ là những giỏ đi chợ đựng trầu cau, những chiếc nón lá và... lòng dũng cảm.
Trận giằng co bằng tay không và mưu trí bẻ gãy họng súng
Khi chiếc tàu thủy của địch vừa cập bến để chuẩn bị áp giải các thanh niên xuống tàu, các má, các chị đã đồng loạt ùa tới, tràn lên chặn ngang lối đi.
Lấy tình thâm lay động lòng người: Các bà mẹ gầy gò, chân lấm tay bùn lao vào ôm chặt lấy chân, lấy áo của những tên lính đang cầm súng. Họ khóc nghẹn, dùng lý lẽ đanh thép để đấu tranh: "Các chú cũng là con em miền Tây, cũng có mẹ có em ở quê nhà, sao các chú nỡ lòng bắt con em chúng tôi đi làm bia đỡ đạn cho Mỹ?".
Mưu trí áp đảo giặc: Tên sĩ quan chỉ huy độc ác thấy vậy liền rút súng ngắn bắn chỉ thiên đùng đùng để hăm dọa và ra lệnh cho binh lính lên đạn, chĩa thẳng họng súng vào đoàn người. Thế nhưng, "Đội quân tóc dài" không hề lùi bước. Một người mẹ dũng cảm đã tiến lên phía trước, vạch áo ngực ra trước họng súng và thách thức: "Các chú muốn bắn thì bắn vào đây này! Bắn chết thân già này đi rồi hãy bắt con tôi!".
Hành động chớp nhoáng dưới bến sông: Trong lúc các má lớn tuổi đang đấu tranh trực diện, dùng lý lẽ làm hỗn loạn bốt gác và đánh lạc hướng sự chú ý của quân địch, các chị em gái trẻ tuổi đã mưu trí áp sát phía sau xâu thanh niên bị trói. Các chị nhanh tay dùng dao lam, dao cắt trầu giấu sẵn trong lòng bàn tay để bí mật cắt đứt các sợi dây thừng trói tay cho các anh.
Khi dây trói vừa đứt, các chị liền đem nón lá, khăn rằn khoác lên người các thanh niên, biến họ thành những người đi chợ, rồi đẩy họ lẩn vào đám đông đông đúc, trốn thoát ngược trở lại phía rừng tràm.
Chiến thắng của lòng dân và nước mắt
Cuộc giằng co, đấu tranh chính trị trực diện kéo dài suốt từ sáng đến xế chiều ngay tại bến sông. Trước sức ép quá lớn của hàng trăm quần chúng nhân dân đang phẫn nộ, lại bị lung lạc tinh thần bởi những lời kêu gọi chí tình của các má, binh lính địch bắt đầu nản lòng, không dám nổ súng vào những người phụ nữ tay không.
Cuối cùng, tên chỉ huy đành bất lực ra lệnh cho quân rút lui xuống tàu, trận càn quét bắt lính hoàn toàn thất bại. Hơn 20 thanh niên quê hương Gò Quao đã được giải thoát an toàn ngay trước mũi súng quân thù mà không tốn một viên đạn nào.



