Trận đánh bằng lưỡi mác (Chống Pháp - 1950)
"Cánh tay phải của tôi lúc đó lủng lẳng, nát bấy vì trúng đạn pháo. Cơn đau không ập đến ngay mà là một cảm giác tê dại. Tôi nhìn xuống, thấy nó vướng víu quá, không thể ôm bộc phá mà bò tiếp được. Tôi quay sang đồng đội, quát: 'Chặt hộ tôi cái tay này đi!'. Cậu ấy sững sờ, tay run bần bật không dám làm. Tôi nghiến răng: 'Chặt đi để tôi còn đánh, lỡ việc quân bây giờ!'. Sau một nhát mác lạnh ngắt, tôi thấy nhẹ bẫng. Tôi ôm bộc phá bằng tay trái, dùng đôi chân và cái vai rướm máu trườn lên. Khi tiếng nổ vang trời xé toang lô cốt địch, tôi lịm đi nhưng lòng nhẹ nhõm: Con đường đã mở."



