Trận Đánh Bằng Tiếng Lòng Người Giồng Riềng
Trận Đánh Bằng Tiếng Lòng Người Giồng Riềng
Năm 1961, sau phong trào Đồng Khởi vang dội, Mỹ – Ngụy điên cuồng lập ra hệ thống "Ấp chiến lược" và cho xây dựng hàng loạt đồn bốt nhỏ dọc theo các tuyến kinh rạch ở Giồng Riềng hòng cô lập lực lượng du kích với nhân dân. Tại một bốt gác có tên là đồn Ngã Ba Kinh, địch bố trí một tiểu đội lính bảo an đóng giữ.
Hầu hết binh lính trong đồn này không phải là lính chủ lực hung hãn từ miền ngoài tới, mà là những thanh niên nghèo tại địa phương bị giặc càn quét, ép buộc đôn quân bắt lính. Họ phải cầm súng canh gác, trong lòng luôn hoang mang, nhớ nhà và sợ hãi những trận tập kích đêm của du kích.
Nhận thấy điều đó, Ban Binh vận huyện Giồng Riềng quyết định không dùng súng đạn để đánh chiếm đồn, vì như vậy sẽ tổn thất xương máu của cả hai bên, mà áp dụng chiến thuật "Công tâm chiến" (đánh vào lòng người). Người được giao trọng trách dẫn đầu "mũi tấn công" đặc biệt này là Chị ba Thao, một giao liên kiêm giọng ca cải lương, đờn ca tài tử nổi tiếng ngọt ngào của vùng sông nước Giồng Riềng.
Đêm rằm tháng 7 âm lịch năm 1961, sương mù giăng bảng lảng trên dòng kinh xáng. Giữa không gian tĩnh mịch của vùng quê, bốt gác Ngã Ba Kinh hiện lên lầm lũi với ngọn đèn dầu hắt hiu sau những lớp hàng rào kẽm gai sắc nhọn. Trong đồn, đám lính bảo an ôm súng ngồi bó gối, thức trắng đêm vì sợ du kích mò vào.
Bất ngờ, từ một chiếc xuồng ba lá lách nhẹ vào đám dừa nước cách đồn chỉ tầm vài chục mét, không phải tiếng súng nổ vang mà là tiếng đờn kìm, đờn cò cất lên réo rắt, êm dịu. Rồi hòa cùng tiếng đờn, giọng ca của Chị Ba Thao vút lên, ngọt lịm và da diết.
Chị không hát những bài ca chính trị đao to búa lớn, chị hát những bài lý, những câu vọng cổ cải lương kể về người mẹ già tóc bạc da mồi đêm đêm tựa cửa ngóng con, về người vợ trẻ ôm con dại khóc thầm bên hiên vắng, về dòng sông quê hương nơi góc chợ mà những người lính trong đồn vốn thuộc nằm lòng.
Tiếng đờn ca tài tử như dòng nước mát len lỏi qua từng kẽ hở của lô cốt, đi thẳng vào tâm tư những người lính lầm đường. Ban đầu, tên trưởng đồn hung hãn quát lính chĩa súng ra ngoài định bắn, nhưng giai điệu quê hương quá đỗi thân thương đã làm đôi tay của những người lính run rẩy, họ không nỡ siết cò. Họ hạ họng súng xuống, im lặng lắng nghe. Trong đêm tối, có những tiếng nấc nghẹn ngào từ phía bốt giặc vọng ra.
Đờn ca suốt hơn hai tiếng đồng hồ, khi cảm thấy lòng người đã mềm lại, Chị Ba Thao buông micro tự chế, dùng chiếc loa xếp bằng lá chuối, cất giọng kêu gọi chí tình:
"Các em, các anh ơi! Đất Giồng Riềng mình nuôi nấng các anh bằng hạt gạo, củ khoai. Đêm nay mẹ các anh ở đầu kinh đang khóc, vợ các anh đang chờ. Đừng cầm súng của Mỹ bắn lại bà con mình nữa. Hãy buông súng trở về với gia đình đi các anh ơi!"
Lời kêu gọi vừa dứt, một bầu không khí im lặng bao trùm. Rồi chuyện không tưởng đã xảy ra: Cánh cửa gỗ nặng nề của đồn Ngã Ba Kinh từ từ mở ra. Tên trưởng bốt cùng toàn bộ tiểu đội lính bảo an, người thì xách súng báng ngược, người thì tay không bước ra khỏi hàng rào dây kẽm gai.
Họ bước xuống bến sông, rưng rưng nước mắt, tự nguyện giao nộp toàn bộ vũ khí, đạn dược cho các chiến sĩ du kích đang chờ sẵn trên xuồng. Họ ôm lấy Chị Ba Thao và các mẹ chiến sĩ địa phương, nghẹn ngào xin lỗi vì bấy lâu nay đã đi theo vết chân lầm lạc. Đồn Ngã Ba Kinh bị triệt xóa hoàn toàn mà không tốn một viên đạn, không có một giọt máu nào phải rơi.



