TRẬN ĐÁNH CAO ĐIỂM VÀ VẾT THƯƠNG TRÊN THÂN THỂ
Chiến tranh không chỉ để lại những ký ức không bao giờ quên mà còn khắc ghi trên thân thể người lính những vết thương hằn sâu theo năm tháng. Bác Nguyễn Văn Mùi nhẹ nhàng vén tay áo lên, chỉ vào vết sẹo dài trên vai – dấu vết của mảnh pháo trong trận đánh cao điểm tại miền Đông Nam Bộ năm 1974. Khi đó, đơn vị của bác nhận lệnh bằng mọi giá phải giữ vững trận địa để tạo đà cho lực lượng chủ lực tiến quân. Giữa cơn mưa bom bão đạn, bác Mùi cùng đồng đội đã kiên cường đánh trả hàng chục đợt phản công của địch. Một mảnh pháo nổ gần đã găm vào vai bác, máu chảy đầm đìa làm đỏ quạch cả chiếc áo trấn thủ. Bác Mùi nhớ lại: "Lúc đó đau rát lắm, nhưng thấy đồng đội bên cạnh vẫn gồng mình nhả đạn, tôi tự xé gấu áo băng quấn chặt vết thương rồi tiếp tục cầm súng nổ đạn. Sức mạnh lúc đó từ đâu ra tôi cũng không giải thích nổi, chỉ biết rằng dừng lại là mất trận địa." Sự dũng cảm, quên mình ấy của bác Mùi đã góp phần giữ vững cao điểm chiến lược. Qua từng câu chuyện của bác, tuổi trẻ Hoằng Hóa chúng tôi càng hiểu rõ hơn giá trị của hai chữ "hòa bình". Vết thương trên thân thể bác Mùi chính là huy chương cao quý nhất của một người lính kiên trung, là minh chứng sống động cho bản lĩnh anh hùng của người con thôn Trù Ninh.



