TRẬN ĐÁNH CẦU BẾN LỨC CỦA ĐỒNG CHÍ CƯ
Đ/c Lê Xuân Cư (sinh năm 1954) - Chi hội trưởng Chi hội Cựu Chiến binh Khu phố 6, phường Chợ Quán, thành phố Hồ Chí Minh
TRẬN ĐÁNH CẦU BẾN LỨC CỦA ĐỒNG CHÍ CƯ
Trong buổi sinh hoạt với các cháu thanh niên Trường Đại học Sài Gòn, chú Lê Xuân Cư, sinh năm 1954, hiện đang là Chi hội trưởng Chi hội Cựu Chiến binh Khu phố 6, phường Chợ Quán, thành phố Hồ Chí Minh, từ tốn kể lại những năm tháng đi lính của mình. Quãng thời gian quân ngũ của chú rơi vào đúng thời kỳ cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Nhắc về chặng đường hành quân ròng rã tiến về miền Nam, chú kể:
"Riêng tôi tham gia vào thời kỳ cuối của cuộc kháng chiến. Hồi đó đa số là đi xe, nhưng đường Trường Sơn thì anh em chúng tôi đi bộ phải đến nửa chặng đường, nhẩm tính cũng tầm 1.000 cây số".
Đi bộ ngàn cây số dọc tuyến đường Trường Sơn ngày đó vất vả cực nhọc là thế, nhưng lính trẻ ai nấy đều hừng hực khí thế. Khi chú vào đến nơi thì Tây Nguyên đã giải phóng. Đơn vị của chú cứ thế nhận lệnh hành quân từ Tây Ninh tiến thẳng vào thành phố Hồ Chí Minh. Đổi giọng hào hứng, chú kể tiếp về trận đánh nhớ đời ở Cầu Bến Lức (Long An) ngay trước giờ khắc lịch sử:
"Đó là tối 29 rạng sáng ngày 30. Cả một trung đoàn đánh ở Cầu Bến Lức, đánh ròng rã suốt một đêm cho đến khoảng 9 giờ sáng hôm sau".
Chín tiếng đồng hồ giao tranh ác liệt, không chợp mắt, không ngơi tay súng, là chín tiếng ranh giới giữa sự sống và cái chết vô cùng mong manh. Nhưng với sức mạnh như vũ bão của Chiến dịch Hồ Chí Minh, kẻ thù buộc phải buông súng, cúi đầu quy hàng. Tiếng súng ở Bến Lức vừa dứt cũng là lúc mặt trời của ngày 30/4/1975 lên cao, khép lại trận đánh rực lửa mở đường tiến vào Sài Gòn.
Nhìn lại chặng đường ngàn dặm hành quân và đêm tử chiến không lùi bước ấy, câu chuyện của chú Cư là minh chứng rõ nét cho ý chí kiên cường của lớp thanh niên thời bấy giờ. Gian khổ, hiểm nguy là thế, nhưng ngọn lửa nhiệt huyết vì độc lập dân tộc trong tim những người lính trẻ chưa bao giờ tắt, góp phần làm nên khúc tráng ca bất diệt của Tổ quốc thân yêu.


