Anh hùng Lao động

TRẬN ĐÁNH CHỈ CÒN LẠI Ý CHÍ CON NGƯỜI

Tập trung vào lằn ranh sinh tử của trận đánh Phước Long, khi đạn dược gần cạn, chỉ còn ý chí của kíp xe tăng 363 và niềm tin vào đồng đội để đi tới thắng lợi cuối cùng.

Hưng Yên07/01/2026Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Liêm bảo rằng có những trận đánh không còn được tính bằng đạn pháo hay số xe, mà chỉ còn được tính bằng ý chí con người. Ở Phước Long, chiếc 363 đã bước vào đúng thế trận như vậy – thế trận mà người lính phải lấy chính bản thân mình làm nguồn nhiên liệu để tiến lên.

Ngày 2.1.1975, đơn vị của ông nhận lệnh phối hợp với Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 142, Sư đoàn 7 tấn công thị xã. Sau khi các lực lượng ta đánh chiếm tuyến ngoài, ba xe tăng được lệnh đột phá vào trung tâm, hướng ngã ba Tư Hiền – trại Lê Lợi là điểm then chốt. Địch tập trung hỏa lực rất mạnh, bộ binh đi kèm thương vong nhiều. Hai xe bạn gặp sự cố, 363 trở thành mũi thép duy nhất còn khả năng tác chiến, với số đạn dược ít ỏi.

Ông kể, khi nghe pháo thủ báo đạn gần cạn, buồng xe lặng đi một thoáng. Lái xe nắm chặt vô lăng, mồ hôi rơi xuống mặt thép lạnh. Chính lúc ấy, ông nhắc lại lời thề: “Sau tay lái của cậu là Tổ quốc. Ta không lùi”. Câu nói giản dị ấy đánh thức điều sâu nhất trong mỗi người: họ chiến đấu không phải để giữ chiếc xe, mà để giữ đất nước phía sau lưng.

363 vừa cơ động vừa bắn điểm xạ chính xác vào các ổ súng chống tăng. Có lúc xe dừng lại nhử địch lộ khỏi công sự, cần giây phút can đảm lớn hơn mọi bản năng sinh tồn. Khi mục tiêu mạnh nhất ló đầu, 363 bắn phát quyết định phá tan điểm then chốt, mở lối cho bộ binh và lực lượng tăng cường tràn tới. Vòng vây bị đánh bại từ chính sự không hoảng loạn ấy.

Ít giờ sau, thị xã Phước Long hoàn toàn được giải phóng. Ông nói, giây phút cờ chiến thắng cắm lên, anh em trên 363 ôm lấy nhau mà chân ai cũng run – cái run của những người vừa trở về từ cõi chết. Trận đánh ấy, theo lời ông, là trận đánh chỉ còn lại ý chí con người, nhưng ý chí ấy đã lớn hơn mọi vòng lưới lửa.

Sau Phước Long, ông còn tham gia Xuân Lộc, đánh chiếm Trạm Bom, sân bay Biên Hòa… Những trận đánh nối tiếp khẳng định ý nghĩa chiến lược to lớn của chiến thắng đầu năm 1975, tạo tiền đề cho đại thắng mùa xuân, đỉnh cao là Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Danh hiệu Anh hùng LLVTND đến với ông như sự ghi nhận đối với một người chỉ huy biết tin vào đồng đội đến tận cùng.

Năm 1987, ông về hưu với thương tật 4/4, tiếp tục gắn bó cống hiến cho quê hương. Ông Hải – Chủ tịch Hội CCB xã – thường nói rằng ông Liêm là tấm gương sáng truyền cảm hứng. Tôi nghĩ, cảm hứng ấy bắt đầu từ chính năm 1975, khi một kíp xe rất trẻ đã dám bám víu vào niềm tin để bước qua lằn ranh sinh tử.

Trong căn nhà nhỏ hôm nay, ông vẫn kể lại trận đánh như kể về bài học làm người: sống trách nhiệm với hòa bình, nhớ về những hi sinh thầm lặng. Và tôi tin rằng, Trường Sơn – Phước Long năm ấy sẽ còn sống dậy trong thế hệ sau, để nhắc chúng tôi hiểu rằng: lịch sử có thể chỉ còn nằm trong ký ức gia đình, nhưng ý chí yêu nước thì chưa bao giờ chỉ là ký ức.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn