TRẬN ĐÁNH CỦA DU KÍCH HƯƠNG MỸ NĂM 1967
Sự kiện lịch sử
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: TRẬN ĐÁNH CỦA DU KÍCH HƯƠNG MỸ NĂM 1967 – MỘT TIỂU ĐỘI ĐÁNH THẮNG TRUNG ĐỘI ĐỊCH
Giữa những năm tháng ác liệt của chiến lược “Chiến tranh cục bộ” (1965–1966), đế quốc Mỹ ồ ạt đổ quân viễn chinh và chư hầu vào miền Nam, đẩy mạnh càn quét, bình định, gom dân vào ấp chiến lược. Tại Hương Mỹ – một vùng đất kiên cường của cù lao Minh, quân địch đưa tên đại úy Phạm Xuân về làm Quận trưởng Hương Mỹ, cùng 3–5 cố vấn quân sự Mỹ, liên tiếp mở các cuộc hành quân vào các xã ven như Cẩm Sơn, Minh Đức, Tân Trung, nhằm đàn áp phong trào cách mạng và lung lạc tinh thần nhân dân.
Chúng đánh phá ác liệt, bắt lính, đôn quân, dùng loa tuyên truyền, chiến tranh tâm lý, khoe khoang sức mạnh của Mỹ – ngụy, hòng làm nhụt chí đấu tranh của quân và dân ta. Nhưng Hương Mỹ – vùng đất “đạn bom không lùi bước” – vẫn kiên cường vùng dậy.
Tháng 5 năm 1967, dưới sự chỉ huy của đồng chí Tác Chiến – Chỉ huy trưởng và đồng chí Sáu Phụng – Chỉ huy phó, một tiểu đội du kích Hương Mỹ đã lập chiến công oanh liệt: diệt gọn một tiểu đội địch thuộc đại đội bảo an 852, chi khu Hương Mỹ.
Khi hay tin, địch tức tốc điều Trung đoàn 10, Sư đoàn 7 ngụy (E10 – F7) từ xã Tân Trung đến ứng cứu. Không hề nao núng, tiểu đội du kích Hương Mỹ lợi dụng bóng đêm và địa hình quen thuộc, luồn sâu áp sát đội hình địch, nổ súng đánh quần lộn giáp lá cà với quân thù. Trong thế “một chọi mười lăm”, các chiến sĩ vẫn chiến đấu dũng cảm, diệt và làm bị thương một trung đội địch, khiến chúng kinh hoàng tháo chạy.
Trận đánh tuy nhỏ về quy mô, nhưng đã toả sáng tinh thần mưu trí, gan dạ và lòng yêu nước sắt son của quân dân Hương Mỹ. Một tiểu đội nhỏ bé, bằng ý chí và chiến thuật linh hoạt, đã làm nên chiến công rực lửa, góp phần giữ vững vùng giải phóng, khẳng định chân lý: “Không có sức mạnh nào khuất phục được lòng dân yêu nước.”
Trận thắng Hương Mỹ năm 1967 mãi là biểu tượng của tinh thần “một người vì mọi người, tất cả vì Tổ quốc”, là ngọn lửa truyền thống anh hùng cho các thế hệ hôm nay và mai sau.



