Cựu chiến binh

TRẬN ĐÁNH CỦA LÒNG QUẢ CẢM VÀ TRÍ TUỆ (1)

Câu chuyện nhìn từ góc độ người trong cuộc, làm nổi bật sự kết hợp giữa lòng dũng cảm của kíp xe tăng 363 và trí tuệ xử trí chiến thuật của người chỉ huy để vượt qua thời điểm ác liệt nhất.

Hưng Yên07/01/2026Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Liêm nói rằng chiến tranh là nơi con người phải lớn nhanh hơn tuổi của mình. Ở Phước Long, ông mới ngoài hai mươi, nhưng đã mang trách nhiệm của người giữ vận mệnh cả một mũi tiến công. Trận đánh ấy, theo lời ông, không chỉ cần trái tim nóng mà còn đòi hỏi cái đầu thật tỉnh.

Trước giờ nổ súng, ông cùng pháo thủ ngồi rất lâu trên xe 363 xem lại sơ đồ thị xã. Địch tập trung mạnh ở khu trung tâm, ngã ba Tư Hiền – trại Lê Lợi là điểm then chốt. Ông hiểu rằng nếu bắn ồ ạt theo bản năng, số đạn ít ỏi còn lại sẽ tan biến trong vài phút. Vì thế ông chọn cách đánh “chắc – hiểm – gọn”, mỗi phát đạn phải mở được một lối cho bộ binh.

Khi ba xe tăng bắt đầu tiến, hỏa lực địch như tấm lưới lửa chụp xuống mặt đường. Bộ binh đi kèm thương vong nhiều, đội hình có nguy cơ gãy đổ. Hai xe bạn gặp sự cố, 363 trở nên đơn độc. Khoảnh khắc ấy, lòng quả cảm trong ông lên tiếng trước, nhưng trí tuệ lập tức giữ nó lại trong khuôn khổ của nhiệm vụ.

Ông lệnh cho lái xe không chạy gấp mà cơ động theo từng đoạn ngắn, lợi dụng dãy nhà để che sườn; yêu cầu pháo thủ ưu tiên các ổ súng chống tăng, đài quan sát của địch; dặn người nạp đạn giữ nhịp chậm, không để tay run. Ông vừa chỉ huy vừa động viên, biến buồng xe chật hẹp thành pháo đài của sự hiểu biết.

Ông kể, có lần pháo thủ hỏi: “Bắn tiếp hay dừng?”. Ông đáp: “Dừng đúng lúc cũng là cách tiến công”. Thế là 363 nằm im vài chục giây giữa phố, địch tưởng xe đã bị diệt, ló đầu khỏi công sự. Chính giây phút ấy, một quả đạn duy nhất được nạp lên, phá tan ổ súng mạnh nhất phía trước. Bộ binh ngoài xe nhờ đó xốc lại, bám theo 363 tràn vào.

Trí tuệ của người chỉ huy còn nằm ở cách tin vào đồng đội. Ông không làm thay pháo thủ, không giành vô lăng của lái xe, mà chỉ đặt mỗi người đúng với sức mạnh của họ. Lòng quả cảm của kíp xe và sự tính toán của ông hòa quyện, tạo thành lưỡi thép sắc lịm xuyên qua trung tâm hỏa lực.

Ít giờ sau, lực lượng ta được tăng cường, mở đợt tấn công quyết định. Thị xã Phước Long hoàn toàn giải phóng. Ông Liêm bảo, khi cờ chiến thắng cắm lên, ông hiểu rằng mình vừa bước qua bài thi lớn nhất: dám quyết nhưng quyết bằng trí óc.

Nhiều trận đánh tiếp theo như Xuân Lộc, sân bay Biên Hòa… ông lại mang cách nghĩ ấy để chỉ huy. Danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân đến với ông cũng từ sự kết hợp giữa dũng và mưu.

Trong đời sống hôm nay, ông thường kể với lớp trẻ ở quê rằng: quả cảm giúp ta không cúi đầu, còn trí tuệ giúp ta đi xa hơn trên con đường hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TRẬN ĐÁNH CỦA LÒNG QUẢ CẢM VÀ TRÍ TUỆ (1) | Câu chuyện thời hoa lửa