Người có công giúp đỡ cách mạng

Trận đánh cuối cùng

Bắc Ninh16/06/2026Lục Văn Chải3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa xuân năm ấy, khi những cánh rừng đã bắt đầu thay màu lá mới, khắp các chiến trường của đất nước đều vang lên những tin chiến thắng. Sau bao năm trường kỳ kháng chiến với biết bao hy sinh, mất mát, quân và dân ta đang tiến gần đến thời khắc quyết định. Ai cũng hiểu rằng trận đánh cuối cùng sẽ là trận đánh đầy gian khổ, nhưng cũng là trận đánh mở ra ngày hòa bình cho dân tộc. Tại một vùng quê nhỏ ven sông, đơn vị của Đại đội 5 nhận nhiệm vụ tiến công vào cứ điểm cuối cùng của địch án ngữ trên tuyến đường chiến lược. Đây là vị trí được địch xây dựng kiên cố với nhiều lớp hàng rào thép gai, hầm ngầm và lô cốt. Chúng tin rằng có thể cầm cự được để chờ lực lượng chi viện. Chiều hôm trước trận đánh, những người lính ngồi quây quần bên bếp lửa giữa cánh rừng. Không ai nói nhiều. Mỗi người đều mang trong lòng những suy nghĩ riêng. Anh Tâm, đại đội trưởng, lấy từ túi áo ra bức thư của vợ gửi từ nhiều tháng trước. Đã lâu rồi anh chưa có dịp hồi âm. Ở góc khác, chiến sĩ trẻ tên Hùng cẩn thận lau lại khẩu súng của mình. Mới hai mươi tuổi, Hùng nhập ngũ khi vừa rời ghế nhà trường. Em nói khẽ: Chỉ mong trận này thắng lợi để được về phụ mẹ cấy lúa. Anh Bình, người đã trải qua nhiều chiến dịch, mỉm cười: Rồi sẽ đến ngày ấy thôi. Bao nhiêu năm gian khổ, mình đã đi gần hết chặng đường rồi. Bên ngoài, tiếng côn trùng rả rích hòa cùng tiếng suối chảy giữa đại ngàn. Những người lính tranh thủ chợp mắt trước giờ xuất quân. Trong khi đó, ở hậu phương, nhân dân các địa phương cũng đang dốc sức cho tiền tuyến. Các mẹ, các chị thức trắng đêm nấu cơm, gói bánh. Thanh niên xung phong vận chuyển đạn dược, thuốc men vượt qua những con đường đầy hố bom. Những cụ già trông nom kho tàng, chăm sóc thương binh. Cả dân tộc như đang dồn mọi sức lực cho thời khắc quyết định. Rạng sáng hôm sau, màn sương còn phủ kín núi đồi, các đơn vị nhận lệnh xuất phát. Quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ! - tiếng hô vang lên đầy khí thế. Đội hình nhanh chóng tiến về phía mục tiêu. Pháo binh ta bắt đầu nhả đạn. Từng loạt pháo dội xuống làm rung chuyển hệ thống phòng ngự của địch. Nhưng quân địch chống trả quyết liệt. Từ các lô cốt, hỏa lực dày đặc bắn ra ngăn bước tiến của bộ đội ta. Một chiến sĩ thông tin bị thương khi đang truyền lệnh. Không chần chừ, Hùng lao đến thay đồng đội, tiếp tục nhiệm vụ giữa làn đạn. Phải giữ thông tin thông suốt! - em hét lớn. Ở hướng tấn công chủ yếu, đại đội trưởng Tâm dẫn đầu mũi xung kích. Anh vừa chỉ huy vừa động viên chiến sĩ: Tiến lên! Vì độc lập của Tổ quốc! Các chiến sĩ lần lượt vượt qua hàng rào thép gai. Có người ngã xuống, nhưng đồng đội phía sau lại tiếp tục tiến lên. Tình đồng chí, đồng đội trở thành sức mạnh giúp họ vượt qua sợ hãi. Cuộc chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Khói súng phủ kín chiến trường. Tiếng nổ của lựu đạn, tiếng súng bộ binh hòa lẫn tiếng hô xung phong tạo nên âm thanh dữ dội của trận đánh quyết định. Khi một hỏa điểm của địch bất ngờ bắn mạnh vào đội hình, khiến nhiều chiến sĩ bị thương, anh Bình cùng tổ chiến đấu lập tức cơ động sang bên sườn. Sau khi quan sát kỹ địa hình, anh nói: Tôi sẽ thu hút hỏa lực. Các đồng chí nhanh chóng áp sát. Dưới sự phối hợp nhịp nhàng của đồng đội, hỏa điểm nguy hiểm ấy cuối cùng cũng bị tiêu diệt. Thời gian trôi qua từng phút căng thẳng. Quân ta từng bước làm chủ trận địa. Đến giữa trưa, lá cờ giải phóng đã tung bay trên khu trung tâm cứ điểm. Những toán địch còn lại buộc phải đầu hàng hoặc tháo chạy. Khi tiếng súng dần thưa đi, nhiều người lính đứng lặng giữa chiến trường. Họ nghĩ đến những đồng đội đã nằm lại trên suốt chặng đường kháng chiến. Có người đã hy sinh ở chiến khu Việt Bắc, có người ngã xuống trên đường Trường Sơn, có người mãi mãi ở lại nơi những trận địa pháo phòng không. Chiến thắng hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương. Chiều xuống, tin thắng trận lan nhanh khắp nơi. Từ những làng quê xa xôi đến các đô thị vừa được giải phóng, nhân dân đổ ra đường trong niềm vui vỡ òa. Những lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió. Tiếng hát, tiếng cười vang lên khắp nơi. Nhiều người ôm chầm lấy nhau mà khóc. Đó là những giọt nước mắt của hạnh phúc sau bao năm chờ đợi. Tại đơn vị, các chiến sĩ tranh thủ viết thư về nhà. Hùng nắn nót từng dòng chữ: "Mẹ kính yêu! Chiến tranh sắp kết thúc rồi. Con vẫn khỏe. Con nhớ những bữa cơm có bát cà mẹ muối, nhớ cánh đồng làng mình mỗi mùa lúa chín. Mẹ hãy chờ con trở về..." Anh Tâm nhìn lên bầu trời trong xanh. Bao năm chiến đấu, anh đã chứng kiến biết bao gian khổ của nhân dân và đồng đội. Nhưng cũng chính trong những năm tháng ấy, anh cảm nhận sâu sắc sức mạnh của lòng yêu nước và tinh thần đoàn kết. Không có sức mạnh nào có thể khuất phục được một dân tộc quyết tâm bảo vệ độc lập, tự do. Những ngày sau đó, các đơn vị tiếp tục làm nhiệm vụ ổn định tình hình, giúp đỡ nhân dân khắc phục hậu quả chiến tranh. Người dân lại bắt đầu dựng lại mái nhà, khai hoang ruộng đất, mở lớp học cho trẻ em. Đất nước bước sang một chặng đường mới. Những người lính năm xưa rồi sẽ trở về với cuộc sống đời thường. Có người trở lại với nghề cày ruộng, có người tiếp tục học tập, công tác. Nhưng ký ức về những năm tháng kháng chiến sẽ mãi theo họ suốt cuộc đời. Trận đánh cuối cùng đã khép lại cuộc chiến tranh đầy gian khổ của dân tộc Việt Nam. Đó không chỉ là chiến thắng của súng đạn và chiến thuật quân sự, mà còn là chiến thắng của ý chí quật cường, của lòng yêu nước nồng nàn và tinh thần đoàn kết của toàn dân tộc. Các thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình cần ghi nhớ rằng độc lập, tự do không phải tự nhiên mà có. Biết bao người con ưu tú của đất nước đã hy sinh tuổi xuân, hạnh phúc riêng và cả tính mạng của mình để bảo vệ non sông. Vì vậy, trân trọng quá khứ không phải để nuôi dưỡng hận thù, mà để hiểu giá trị của hòa bình, của sự đoàn kết và trách nhiệm xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh. Trên những nghĩa trang liệt sĩ trải dài từ Bắc vào Nam, những hàng bia trắng vẫn lặng lẽ kể câu chuyện về một thời đạn bom oanh liệt. Mỗi cái tên khắc trên bia mộ là một cuộc đời đã hiến dâng cho Tổ quốc. Và mỗi mùa xuân đất nước thanh bình, tiếng cười trẻ thơ vang lên trên những cánh đồng xanh tốt chính là lời tri ân sâu sắc nhất dành cho những người đã ngã xuống. Trận đánh cuối cùng đã đi vào lịch sử, nhưng bài học về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và khát vọng hòa bình của quân và dân Việt Nam sẽ còn được các thế hệ mai sau gìn giữ và tiếp nối mãi mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn