Trận đánh cuối cùng của người xạ thủ mù
Trận đánh cuối cùng của người xạ thủ mù
Trong chiến dịch giải phóng Quảng Trị năm 1972, trận địa pháo cao xạ của Trung đội 3 bị oanh tạc dữ dội. Lực lượng của ta thương vong gần hết, chỉ còn lại xạ thủ số 1 Nguyễn Văn Lộc và người tiếp đạn trẻ tên Bình. Một mảnh bom găm trúng trán Lộc, máu chảy ròng ròng xuống mặt, cướp đi hoàn toàn ánh sáng của đôi mắt anh.
"Anh Lộc! Mắt anh..." – Bình hét lên, tay chân run rẩy.
"Đừng lo cho anh! Máy bay địch ở hướng nào? Góc tà bao nhiêu?" – Lộc gầm lên, hai tay vẫn siết chặt lấy tay quay mâm pháo. Anh từ chối lùi về tuyến sau. Lúc này, bầu trời đang bị xâu xé bởi những chiếc máy bay phản lực cực nhanh của địch, nếu pháo ngưng bắn, trận địa bộ binh phía dưới sẽ bị tiêu diệt sạch.
"Hướng 10 giờ! Cự ly 1.500! Góc tà 45!" – Bình vừa khóc vừa gào to thông số qua tiếng động cơ phản lực gầm rú.
Dù đôi mắt chìm trong bóng tối hoàn toàn, nhưng bằng kinh nghiệm hàng ngàn lần bóp cò và sự chỉ hướng của đồng đội, Lộc điều khiển mâm pháo quay phăng phắc. Anh nín thở, cảm nhận độ rung của mặt đất và tiếng gầm của động cơ đang lao xuống.
"Bắn!"
Loạt đạn pháo 37mm vút lên không trung. Một chiếc F-4 của địch trúng đạn bùng cháy, lao thẳng xuống biển. Lộc mỉm cười giữa bóng tối của riêng mình, trước khi ngã gục xuống mâm pháo vì mất máu quá nhiều. Anh đã chiến đấu bằng "đôi mắt" của lòng yêu nước và niềm tin tuyệt đối vào đồng đội.



