Bài viết

Trận đánh cuối cùng của người xạ thủ mù một mắt

Lào Cai09/06/2026Hoàng Trung Thực (xã Châu Quế)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trận đánh cuối cùng của người xạ thủ mù một mắt

Nhân chứng kể: Ông Trịnh Văn Đạt (Cựu chiến binh Sư đoàn 9, Quân đoàn 4)

"Trong trận đánh chiếm căn cứ Xuân Lộc – cánh cửa thép bảo vệ Sài Gòn vào tháng 4/1975, đơn vị tôi vấp phải sự chống trả điên cuồng của tiểu đoàn biệt động quân địch. Tôi là xạ thủ súng chống tăng B-41. Trong đợt tấn công đầu tiên vào dãy tiền đồn, một mảnh lựu đạn bắn găm trúng mặt tôi, làm hỏng hoàn toàn con mắt bên phải. Máu chảy bê bết, đau đớn tột cùng khiến tôi ngã quỵ xuống chiến hào.

Y tá chạy lại định băng bó và chuyển tôi về tuyến sau, nhưng nhìn lên phía trước, hai chiếc xe tăng M48 của địch đang gầm rú tiến lại, xả súng đại liên xối xả đè bẹp đội hình xung phong của đại đội. Nếu không chặn đứng chúng, cả đại đội sẽ bị xóa sổ. Tôi gạt tay y tá ra, ôm lấy khẩu B-41, dùng vạt áo chiến sĩ lau sạch máu ở con mắt còn lại. Tôi tự nhủ: 'Mình vẫn còn một mắt, vẫn nhìn rõ quân thù!'.

Tôi rướn người lên khỏi thành chiến hào, dùng con mắt trái còn lại để căn đường ngắm qua kính ngắm quang học. Giữa làn khói đạn mù mịt, chiếc M48 địch hiện lên rõ mồn một. Tôi nín thở, bóp cò. Quả đạn lao đi, xé toạc lớp giáp xích chiếc xe tăng đi đầu, biến nó thành một khối lửa khổng lồ. Chiếc thứ hai hoảng sợ quay đầu tháo chạy. Đại đội thừa thắng xông lên, làm chủ hoàn toàn trận địa. Sau trận đánh đó, tôi mất vĩnh viễn một con mắt, nhưng tôi chưa bao giờ hối hận. Con mắt trái duy nhất ấy đã giúp tôi nhìn thấy ngày độc lập trọn vẹn của đất nước."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn